Thứ Sáu, ngày 01 tháng 2 năm 2013

Đây bọn cường hào TP HCM




  LỜI TOÀ SOẠN
Anh Phạm Chánh Trực thân mến,
Tôi với anh từng là bạn thân, từng là đồng chí từ thời kháng chiến chống Mỹ, nay – với tư cách là chủ biên một trang web – tôi vừa nhận được một bài tường thuật khá chi tiết về vụ “lấy đất của dân” ở quận 9. Vụ này có liên quan tới anh từ khi anh còn làm trưởng ban quản lý dự án Khu Công nghệ cao Tp HCM. Vậy anh nên bỏ chút thì giờ xem xét lại vấn đề thực hư ra sao và góp phần tìm cách giải quyết hợp tình, hợp lý và hợp pháp để cho nhân dân được nhờ và cũng để lấy lại niềm tin vốn đã sứt mẻ quá nhiều.
Trong bài tường thuật này, người dân nói rằng họ đã gởi khiếu kiện đi khắp nơi nhưng không ai trả lời, còn báo chí thì họ cũng chẳng hy vọng gì, nên tôi phải giúp họ nói lên tiếng nói của mình.
Website Lề Bên Trái không chịu trách nhiệm về mức độ chính xác của các sự kiện
Lời lẽ trong bài tường thuật này có vài chỗ hơi quá khích nhưng tôi đăng nguyên văn, không sửa chữa gì, cốt là để anh thấy được sự phẫn nộ của quần chúng.
Thân mến,
Đào Hiếu
nhà văn, chủ biên website LỀ BÊN TRÁI và Blog LỀ BÊN TRÁI
Địa chỉ truy cập: http://daohieu.wordpress.com/

ĐÃ SAI LẠI CÀN QUẤY

From: “Thép Bút” <butthep.ss404@gmail.com>
Nhận được tin một số CA phường Tăng Nhơn Phú A, Quận 9, Tp HCM trong lúc trấn áp người dân giữ đất đã có hành vi thô bạo. Dã man hơn, có kẻ đã dùng chân đá vào bụng một phụ nữ đang mang bầu, tôi vội vàng thu xếp công việc để tìm hiểu rõ vụ việc.
NHÂN VIÊN CÔNG VỤ HAY XÃ HỘI ĐEN?
Sự việc xảy ta tại địa chỉ 207, đường Man Thiện, khu phố 5, phường Tăng Nhơn Phú A, quận 9, Tp Sài Gòn. Đây là khu vực nhà cũ của bà Nguyễn Thị Gái, đã bị chính quyền quận 9 dùng quyền lực và sức mạnh công vụ cưỡng chế trái phép ngày 14 tháng 10 năm 2008. Vụ cưỡng chế trái phép này đã được tường thuật trong bài “Hình ảnh cưỡng chế nhà chị Gái”.
Gia đình bà Gái cho rằng chính quyền quận 9 cưỡng chế thu hồi đất của gia đình bà là trái với pháp luật. Vì vậy bà cùng con cháu kiên quyết bảo vệ mảnh đất tổ tiên để lại, cũng là bảo vệ quyền sử dụng đất mà nhà nước đã trao một cách hợp pháp cho gia đình bà. Sau khi chính quyền cưỡng chế, cào nát ngôi nhà cấp bốn mà gia đình bà phải mất hơn mười năm dành dụm mới xây dựng được, bà che một túp liều dưới bụi tre già để ở giữ đất. Được chừng hơn tuần lể sau thì chính quyền đem công an vào phá luôn túp liều của bà. Sau đó Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao cho xe ủi phá tận gốc bụi tre và cho xe ben đổ đất san lắp mặt bằng bất chấp sự phản đối trong tuyệt vọng của bà Gái. Họ tự ý phân lô trên đất của bà, bán lại cho chính quyền quận 9 để họ bán lại cho dân tái định cư.
Sáng ngày 12/03/2009, Ông Phan Thế Truyền, và ông Hiếu (không đeo bảng tên nên không rõ họ), đại diện cho công ty Cổ Phần Phát Triển Khu Công Nghệ Cao dẫn đến một nhóm công nhân cho triển khai xây dựng trên đất của gia đình bà Gái. Bà Gái ra giải thích với việc chính quyền cưỡng chế trái luật pháp và can ngăn những người thi công một cách ôn hòa. Bất chấp những lời lẽ phải trái của bà Gái, ông Truyền vẫn lệnh cho công nhân tiến hành thi công và gọi công an đến trấn áp tinh thần gia đình bà. Hôm đó, những công an đến làm nhiệm vụ “bảo kê” cho công ty  Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao gồm có các ông Phạm Minh Hiếu, Đặng Thanh Tâm, cùng 4 công an viên và 1 dân quân không đeo bảng tên. Tất cả họ điều là cán bộ chiến sĩ công an của phường Tăng Nhơn Phú A, quận 9, Tp Sài Gòn. Ngoài ra còn có ông Trần văn Tiên, là  trưởng khu phố 5 của phường Tăng Nhơn Phú A cũng có mặt. Ông già hơn 70 tuổi này nổi tiếng “Việt gian” bởi câu nói bất hủ hồi năm 2005: ”Cứ đổ đất bao vây cho nước  mưa ngập nhà chúng nó (nhà của dân khu phố 5) là chúng phải bỏ đi ”. Ông ta nói câu này khi người dân không chịu di dời giao đất, giao nhà cho chính quyền vì giá đền bù quá thấp.
Trước một lực lượng công an hùng hậu như thế “bảo kê” cho nhóm công nhân của công ty Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao thi công, bà Gái đành bất lực nhìn kẻ khác xâm phạm đất đai gia mình trong nước mắt. Biết làm gì bây giờ khi công lý không thuộc về những người dân yếu đuối như gia đình bà? Tuy vậy bà vẫn kiên quyết phản đối hành vi xâm phạm tài sản hợp pháp của gia đình bà một cách ôn hòa. Bởi bà biết đây là cái bẫy của bọn vô lại nhằm tìm cách ám hại gia đình bà. Chỉ cần họ có hành vi dùng vũ lực chống lại là sẽ bị công an chính quyền khép vào tội “gây rồi trật tự công cộng” hoặc “chống người thi hành công vụ”. Đây là hai tội danh rất hữu hiệu trong việc ứng dụng đễ cướp đất người nông dân nghèo khổ ở Việt Nam hiện tại.
Thế nhưng sự việc không dừng lại ở đó. Bà Gái kể: sáng ngày 16/03/2009, một lần nữa ông Truyền lại tiếp tục gọi công an  phường Tăng Nhơn Phú A đến đất của gia đình bà để “bảo kê” cho công nhân thi công. Có lẽ với quyết tâm cao độ muốn trấn áp gia đình bà  Gái một phen cho xong nên lần này dẫn đầu nhóm công an là ông Trần Văn Thắng, phó CA phường Tăng Nhơn Phú A. Khi bị gia đình bà Gái can ngăn không cho thi công, ông Thắng hùng hổ nhào vô chửi bới gia đình bà, đòi bắt giam gia đình bà. Gia đình bà Gái hôm ấy ngoài bà còn có ông Đước là chồng của bà, và con gái bà là cô Nguyễn Ngọc Hạnh đang mang thai và một đứa con 3 tuổi của cô Hạnh.
Tôi hỏi: “Diễn biến cụ thể sự việc ngày 16/03/2009 như thế nào, bà có thể kể lại rõ hơn không? “
Bà Gái kể:  “Lúc đó khoảng 10 giờ. Ông Truyền cho công nhân đem máy đến đóng cọc (máy ép cọc làn nền móng công trình – BT) trên đất của tôi. Tôi giải thích với công nhân đất tôi chưa giao cho nhà nước, còn đang khiếu kiện. Thấy tôi cản ngăn ôn hòa công nhân họ cũng không muốn làm. Lúc đó ông Truyền dùng điện thoại di động gọi cho công an phường. Một lúc sau thì họ đến chừng chục người, vừa công an mặc áo xanh, dân quân tự vệ và có mấy người mặc đồ dân sự không rõ là ai. Họ đến bằng xe bán tải hiệu Ford của công an phường và có người đi xe gắn máy.
Khi công an tới, thấy tôi và con gái tôi đang ngồi trên chỗ họ định đóng cọc ông Thắng vung tay đuổi cả nhà tôi ra khỏi đất của tôi. Ông ta ra lệnh: Đứa nào không cho làm thì bắt hết về phường. Tôi hỏi: Ông làm công an bảo vệ lẽ phải hay bảo vệ kẻ cướp? Ổng nói:Tôi học luật hết rồi, biết luật rõ lắm. Tôi mới hỏi: Anh học luật nào? Ổng nói học luật đất đai. Con gái tôi mới hỏi: Anh học luật nhiều mà anh biết được bao nhiêu? Anh có biết nghị định 84 không? ( Nghị định 84/2007 về bồi thường đất đai theo giá thị trường). Chắc là ổng không biết nên im lặng không trả lời mà nói với con gái tôi: Tôi không nói chuyện với cô. Con gái tôi vặn lại: Đất của tôi ông lấy được mà sao không nói chuyện với tôi?”.
quan-chin-ca-bat-co-hanhCó lẽ đuối lý nên ông Thắng lệnh cho lính nhào vô xốc cô Hạnh lôi đi. Có khoảng sáu bảy thanh niên lực lưỡng nhào vô cùng một lúc.Hai người xốc nách kéo tay cô Hạnh lại không phải là công an đang mặc sắc phục. Một người mặc đồ dân quân kè bên trái, một tên mặc áo thun màu đen không rõ họ tên kéo tay phải. Tên mặc áo thun đen vung tay mạnh đến nỗi cái đống hồ đeo tay của hắn đập vào miệng cô Hạnh làm mẻ mất một cái răng. Cô Hạnh thét lên chửi tên mặc áo thun đen: “Mày là ai mà bắt tao? Mày là xã hội đen hả?”.
Mọi việc trở nên rối loạn. Lúc này nhiều người dân trong xóm cũng như người đi đường hiếu kỳ đứng lại xem khá đông.
Đứa con của cô Hạnh mới 3 tuổi khi thấy công an nhào vô lôi mẹ nó đi thì sợ quá khóc thét lên rồi chạy lại ôm bà Gái. Ông Đước thấy con gái mình bị lôi đi thì chạy đến ngăn lại. Cô Hạnh  dù bị kéo lôi đi sền sệt nhưng vẫn giãy giụa không ngừng. Đột nhiên có một người dân la lên: “Trời ơi, nó đang có bầu mà mấy ông lôi nó như vậy có gì mấy ông chịu trách nhiệm đó”. Nghe mấy tiếng “chịu trách nhiệm” bọn công an vội buông tay. Cô Hạnh bị thả bất ngờ nên té ngược về phía sau. Ngay lúc cô chưa kịp ngồi dậy thì Đào Khánh Nam, công an phường Tăng Nhơn Phú A, mặc đồng phục xanh, nhào vô vung chân đá mạnh vào bụng cô Hạnh. Cô Hạnh ôm bụng giãy giụa.
quan-chin-namÔng Đước thấy con mình bị đá vào bụng nóng ruột thét lớn:“Con tao có bầu mà tụi bây làm gì  vậy hả? ”. Mấy công an vừa buông cô Hạnh ra liền nhào lại bao vây ông Đước như chuẩn bị lôi ông đi. Lúc đó nhiều người dân lên tiếng phản đối dữ quá nên công an có phần giãn ra bớt. Bà Gái cũng nhào vô đỡ cô Hạnh, vừa chỉ mặt tên Nam mắng: “Con tao có bầu sao mày đá nó?”. Ông Đước nhào lại phía gã tên Nam, đọc bảng tên trên ngực hắn rồi quay lại nói với bà Gái: ”Bà nhớ tên nó nghen. Nó là Đào Khánh Nam”. Rồi ông quay lại nói với Nam: “Con tao có chuyện gì là mày chết”. Thấy nhiều người dân lớn tiếng mắng tên Nam vì tên này vừa đá vào bụng cô Hạnh nên ông Thắng kéo tên Nam ra ngoài nói nhỏ điều gì đó. Tên Nam vội vã ra ngoài lên xe bỏ đi. Có lẽ hắn sợ đứng đấy thêm một chút nữa thì dân họ  nỗi điên sẽ đánh hắn nên chạy trốn trước cho chắc.
Một người dân ở khu phố 5 có chứng kiến sự việc kể lại với tôi: “Lúc đó lộn xộn lắm, đám công an xáp lại cô Hạnh lôi cổ đi, nhiều người lên tiếng phản đối, la ó um xùm. Khi họ buông cô Hạnh ra thì cổ bật lùi té ngược ra sau. Không hiểu tại sao thằng Nam công an lại nhào đến đá vô bụng cô Hạnh. Tội nghiệp, đang bụng mang dạ chửa mà bị đá như súc vật. Thằng Nam công an trẻ trông đẹp trai mà lòng dạ độc ác, dã man hơn lang sói ”. Tôi hỏi: “Chị có thể ra tòa làm nhân chứng tố cáo tên Nam không?”. Chị ngập ngừng trả lời đại ý là chị sợ thế lực của họ mạnh lắm, mình đang sống trong chế độ cộng sản mà, mình kiện không lại đâu. Có khi lại còn bị họ thù vặt mà trù dập thì phiền lắm. Nhiều người dân khác cũng nghĩ như chị. Nhưng nhìn cách biểu hiện tình cảm của họ, tôi biết khi cần họ cũng rất sẵn sàng đứng ra làm nhân chứng vạch trần tội ác bọn côn đồ mặc áo công vụ này.
Thấy tình hình căng thẳng và khó có thể thắng lại ý chí quyết tâm giữ đất của gia đình bà Gái. Ông Truyền dẫn đám công an vô quán cà phê gần đó vừa uống nước giải lao vừa bàn tính kế sách đối phó. Đến khoảng 11 giờ 30 phút thì rút quân.
Mấy bữa sau nữa thì bà Gái làm đơn tố cáo các hành vi côn đồ như trên của công an phường Tăng Nhơn Phú A do ông Trần Văn Thắng cầm đầu. Đơn của bà đã gửi cho công an quận 9, công an Tp HCM, bộ trưởng công an, và nhiều cơ quan khác.
Việc ông Trần Văn Thắng đem lực lượng công vụ đến hiện trường đất nhà bà Gái nếu chỉ nhằm mục địch ngăn ngừa sự bức xúc của người dân dẫn đến xô xát, đánh nhau mất trật tự là rất cần thiết. Tuy nhiên gia đình bà Gái chỉ tranh đấu ôn hòa, giải thích nhẹ nhàng với công nhân thi công. Gia đình bà Gái không có các hành vi quá khích. Trong khi đó cách thực thi công vụ như đã nêu ở trên của các cán bộ, nhân viên công vụ như ông Thắng, tên Nam,…. là lạm dụng quyền lực công. Họ làm thế  khiến cho người dân nghĩ họ đem quân đến “bảo kê” cho công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao,  “bảo kê” cho kẻ mạnh. Nhiều người dân quá bức xúc mắng chửi họ là bọn “chó săn” cho kẻ có thế lực. Phải chăng đó là cách mà ông Thắng, tên Nam,… thực hiện nhiệm vụ: “Bảo vệ quyền tự do, dân chủ, tính mạng, tài sản của nhân dân” như “Luật công an nhân dân” quy định. Hành vi của của ông Thắng, tên Nam,… có thể nào phù hợp với tôn chỉ: “Đối với nhân dân phải kính trọng, lễ phép”. Hành vi của ông Thắng, tên Nam,… vi phạm quá rõ  các quy định của “Luật công an nhân dân”, “Pháp lệnh lực lượng cảnh sát nhân dân” và “Pháp lệnh cán bộ công chức”. Đó là chưa kể dùng người không có sắc phục để bắt người dân vô tội là vi phạm pháp luật. Làm như vậy sẽ khiến cho người dân nghĩ công an chính quyền dùng bọn lưu manh xã hội đen để trấn áp dân, hoặc là người ta sẽ cho rằng nhân viên công lực mà lại hành xử như xã hội đen. Tạo nên dư luận không tốt đối với công an quận 9 nói riêng cũng như lực lượng công an nhân dân nói chung.
Tôi hỏi: “ Sự việc đã xảy ra như thế, chắc cũng chỉ là hành vi cá biệt của một số cán bộ chiến sĩ công an ở phường Tăng Nhơn Phú A mà thôi. Theo bà thì bà muốn xử lý thế nào? ”.
Bà Gái trả lời nhẹ nhàng nhưng cương quyết: ” Tôi thấy công an đối xử với gia đình tôi như vậy là không đúng. Mấy ông công an này không có ý thức vì dân. Lẽ ra họ phải bảo vệ pháp luật, bảo vệ những người dân bị những kẻ có chức, có quyền, có tiền chà đạp mới đúng. Tôi muốn các cấp có thẩm quyền phải xử lý nghiêm mấy người công an có hành vi cốn đồ này. Nhất là thằng Nam, phải đuổi ra khỏi ngành công an những kẻ hung hãn, dã man như vậy. Chứ nếu không thì dân tụi tui chắc chết. ”.
Bà Gái đã có đơn yêu cầu phải xem xét và có hình thức kỷ luật ông Thắng, tên Nam, … theo điều 39 của “Pháp lệnh cán bộ công chức”.
Đến nay đã hơn một tháng nhưng chưa cơ quan bảo vệ pháp luật nào của chính quyền có động thái hồi âm.
ĐÃ SAI KHÔNG SỬA LẠI LÀM CÀN?
Mọi việc bắt đầu từ khi ông Phạm Chánh Trực còn làm trưởng ban quản lý dự án khu công nghệ cao Tp HCM. Ông ta chủ trương “đi tắc đón đầu” mà cố tình quên đi các  quy định của pháp luật trong công tác quy hoạch đất đai nói chung cũng như các quy định về trình tự, thủ tục cho một khu công nghệ cao nói riêng. Có lẽ ông ta nghĩ rằng với thế lực đàn anh của nhiều cán bộ lãnh đạo ở Sài Gòn thì chỉ cần có ý chí là có thể xây dựng nên khu công nghệ cao. Từ đó mà ban quản lý dự án khu Công Nghệ Cao do ông ta lãnh đạo không làm việc gì đến nơi đến chốn.
Việc đầu tiên là hoàn chỉnh bản đồ quy hoạch khu Công Nghệ Cao để trình cấp có thẩm quyền phê duyệt, từ đó mới có căn cứ để tiến hành ra quyết định thu hồi đất của các hộ dân. Trong quyết định 989/QĐ-TTg, Thủ Tướng Chính Phủ cũng nói rõ là giao cho UBND Tp HCM chủ trì phối hợp với các cơ quan hữu quan để xây dựng quy hoạch tổng thể, trình thủ tướng chính phủ phê duyệt trước khi tiến hành thu hồi đất. Một công việc quan trọng nhưng rất đơn như vậy mà ông Trực cũng như UBND Tp HCM không làm được. Chưa có bản đồ quy hoạch được cấp có thẩm quyền phê duyệt mà ông lại thúc ép UBND Tp vội vã ra quyết định thu hồi đất cho dự án khu Công Nghệ Cao (Ông chủ tịch UBND Tp HCM trước đây đã từng than vãn với một tổng biên tập báo nổi tiếng đại ý là: Nghe lời Năm Nghị ( tức ông Phạm Chánh Trực ) “đi tắc đón đầu” ở dự án Khu Công Nghệ Cao ra quyết định thu hồi đất vội quá nên bây giờ dân kiện rối quá). Chưa có bản đồ hợp pháp nên việc tiếp theo là xác định ranh mốc hợp pháp  của khu Công Nghệ Cao không xác định được. Thêm vào đó, cán bộ thừa hành ở quận 9, cụ thể là ban bồi thường giải phóng mặt bằng quận 9, vừa yếu năng lực vừa thiếu bản lĩnh. Do đó chính quyền quận 9 đã tiến hành thu hồi đất của cả những hộ dân ngoài ranh dự án khu công nghệ cao. Nhiều người dân quận 9 đã và đang khiếu nại, tố cáo việc này.  Họ cho rằng có sự cấu kết giữa cán bộ chính quyền với ban quản lý dự án khu Công Nghệ Cao, cố tình không xác định rõ ranh mốc dự án nhằm mục đích thu hồi thêm đất của dân ngoài dự án. Đây là cách làm việc “dối trên gạt dưới” chẳng những của ban quản lý dự án Khu Công Nghệ Cao mà còn có sự tiếp tay nhiệt tình của nhiều cán bộ ở quận 9 và ở UBND Tp HCM. Thanh tra chính phủ cũng đã ra kết luận về nhiều sai phạm của Ban quản lý dự án khu Công Nghệ Cao nói chung cũng như của ông Phạm Chánh Trực nói riêng. Về việc này chúng tôi sẽ có một chuyên đề riêng trong tương lai gần đây.
Theo điều tra của chúng tôi, khu vực nhà bà Gái không thuộc dự án khu công nghệ cao, mà thuộc một dự án “ăn theo” khu công nghệ cao, không rõ ràng về các cơ sở pháp lý, được gọi là khu tái định cư 18.75ha, nằm dọc đường Man Thiện ( Mặc dù trong quyết định thành lập khu Công Nghệ Cao đã có quy hoạch khu tái định cư riêng 23ha nhưng ban quản lý dự án Công Nghệ Cao không làm, lại lấy thêm đất ngoài ranh khu công nghệ cao). Dự án này do công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao làm chủ đầu tư, công ty này phân lô bán nền lại cho chính quyền quận 9 tái bố trí dân cư cho các hộ dân bị giải tỏa. Ngoài ra còn có  một số chung cư từ 5 đến 15 tầng, cũng nhằm mục đích bán lại cho chính quyền quận 9 là khu tái định cư cho người dân bị giải tỏa, di dời bởi dự án khu công nghệ cao. Bên cạnh đó có khoảng 100 căn biệt thự chắc chắn không dành cho người dân.
Vấn đề sai trái là ở chổ: Dự án này cho đến nay vẫn chưa được cấp có thẩm quyền phê duyệt theo đúng trình tự luật pháp quy định. Dự án được bắt đầu bởi một văn bản thỏa thuận quy hoạch kiến trúc của sở quy hoạch kiến trúc Tp HCM về quy hoạch chi tiết 1/500 khu vực 18.75ha (Văn bản số 2051/QHKT-D9B2 ngày 18/6/2004 của sở quy hoạch kiến trúc Tp HCM). Văn bản này không đủ cơ sở pháp lý để thu hồi đất. Biết không đủ cơ sở pháp lý nên ban quản lý dự án Khu Công Nghệ Cao và cán bộ chính quyền quận 9 toa rập với nhau mượn quyết định 2193/QĐ-UB là quyết thu hồi đất bổ sung của dự án Khu Công Nghệ Cao để công bố quy hoạch. Một việc làm lừa đảo người dân, làm cho dân tin rằng đó là quy hoạch hợp pháp mà phải giao đất cho chính quyền. Đến lúc người dân phát hiện sự lừa dối này kiện ra tòa án Thành phố vì họ lại lấp liếm đảo ngược lại. Giải thích là nhầm lẫn, đổi lại dùng quyết định 2666/QĐ-UB là quyết định thu hồi đất ban đầu của dự án Khu Công Nghệ Cao. Việc này sai lại càng sai. Bởi lẽ theo nội dung của cả hai quyết định 2666/QĐ-UB và 2193/QĐ-UB điều không xác định được khu 18.75ha n82m trong dực án Khu Công Nghệ Cao. Bị người dân tố cáo lên Thủ Tướng Chính Phủ, chính quyền từ quận 9 đến thành phố sửa sai bằng cách “chạy thuốc” để hợp thức hóa chuyện đã rồi. “Thuốc” thì đã chạy nhưng “bệnh” vẫn không hết. Đến nay vẫn chưa có quyết định phê duyệt hợp pháp chính thức của Thủ Tướng Chính Phủ. Cho nên khu vực này hiện nay vẫn bị nhân dân xem là “quy hoạch lậu”. Ai lỡ bị lừa gạt giao đất rồi thì đành chịu, ai chưa giao thì kiên quyết đấu tranh tìm công lý đến cùng. Gia đình bà Gái thuộc số những người dân kiên trì tranh đấu đòi công lý. Chính quyền quận 9 cũng ra “đòn độc” bằng cách bắt giam gần chục người khiếu kiện dự án Khu Công Nghệ Cao hồi đầu tháng 3 năm 2008, trong một vụ án hình sự với tội danh “Gây rối trật tự công cộng”. Dù vậy, người dân vẫn kiên cường tranh đấu. Nhiều người tuyên bố hồi kháng chiến chống Mỹ họ không sợ bom đạn, vũ khí tối tân của Mỹ, lẽ nào bây giờ họ lại sợ đám “Việt gian” ăn theo cộng sản. Lẽ ra với những sai phạm có hệ thống như trên thì một số cán bộ của ban quản lý dự án Khu Công Nghệ Cao cùng với các cán bộ liên quan ở quận 9 và UBND Tp HCM phải bị truy tố ra tòa. Nhưng cho đến nay họ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, còn nhiều người dân vô tội thì phải chịu cảnh tù ngục. Bản chất bất công của xã hội đã bộc lộ rõ qua các sự việc nêu trên.
Tháng tư 2008, Thanh tra chính phủ công bố kết quả thanh tra dự án khu công nghệ cao. Trong đó nêu rõ nhiều tố cáo của người dân là có căn cứ và yêu cầu các cấp chính quyền từ quận 9 đến thành phố nhanh chóng khắc phục các sai phạm. Sau đó Thủ Tướng Chính Phủ cũng có văn bản yêu cầu chính quyền thành phố kiểm điểm, sửa chữa. Không biết chính quyền có sửa chữa các sai phạm đến đâu, chỉ biết họ tiếp tục tiến hành thu hồi đất kể cả các khu vực ngoài dự án như khu 18.75ha. Ai không giao đất cho chính quyền thì họ dùng công an, quân đội, xe pháo đủ bộ đến cưỡng chế tước đoạt. Ngày 14 tháng 10 năm 2008 chính quyền quận 9 cũng tổ chức một cuộc cưỡng chế hoành tráng như vậy. Gia đình chị Gái lập tức phát đơn tố cáo hành vi cưỡng chế trái pháp luật của chính quyền quận 9. Tuy nhiên đến nay vẫn không có kết quả gì. Bà Gái kể, ông Phan Thế Truyền đã từng đắc chí tuyên bố với bà:”Bà đi kiện đi, thắng tôi chặt bàn tay tôi đền cho bà”. Có lẽ ông ta quá biết một khi  người dân sống trong chế độ cộng sản độc tài toàn trị thì không bao giờ tìm được công lý và lẽ phải nên giọng ông ta khá hùng hồn. Ông ta không hiểu một khi chế độ này không còn tồn tại trong lòng nhân dân thì có chặt cả trăm cái đầu như ông ta cũng không đền được.
Cũng cần nói rõ thêm về công ty Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao mà ông Phan Thế Truyền làm đại diện. Vốn xưa kia ( hơn mười năm về trước) là công ty xây lắp dầu khí, thuộc ban kinh tài của thành ủy (Kinh tế đảng). Làm ăn thế nào mà thua lỗ đến phá sản. Sau đó được UBND Tp HCM “hóa kiếp” thành Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao. Tiếng là “Cao” nhưng lại rất “Thấp”. Công ty này chẳng có gì để gọi là “phát triển khu Công Nghệ Cao” cả, bởi họ có biết gì về “Công Nghệ Cao” đâu mà “Phát Triển”. Đây chỉ là một công ty kinh doanh địa ốc đơn thuần mà thôi, cái tên đặt ra chỉ để “ăn theo” dự án khu Công Nghệ Cao của nhà nước. Hiện tại họ chỉ làm dự án phân lô bán nền lại cho chính quyền để chính quyền bán lại cho dân tái định cư.
ĐÃ “ĂN THEO”, “ĂN CHỰC” LẠI CÒN MUỐN “ĂN GIỰT”, “ĂN DƠ”
Gia đình bà Gái là gia đình có truyền thống cách mạng từ thời kháng chiến chống Pháp. Ông bà nội của bà Gái là cơ sở cách mạng của các cán bộ kháng chiến. Cha bà Gái, ông Trần Văn Xê, là một du kích quân khét tiếng diệt ác ôn thời chống Mỹ, ông hy sinh hồi Mậu Thân. Hai người chú của bà Gái là các ông Trần Văn Hoảnh, ông Nguyễn Văn Xích cũng đã hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Bà nội bà Gái là Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng Lê Thị Lãnh đã mất trong nghèo khó hồi năm 1990.
Gia đình bà Gái thuộc diện nghèo ở địa phương. Vợ chồng bà có 4 người con, hai trai hai gái. Tuy nghèo nhưng ông bà vẫn nuôi con đến nơi đến chốn. Mấy người con lớn hồi trước nghèo quá không có tiền ăn học lên cao nhưng cũng có người hết cấp hai, nay có nghề nghiệp làm công nhân nên cuộc sống cũng tạm ổn. Cô con gái út thì nay đang học cấp 3, chuẩn bị lên đại học. Bà Gái được ông Nội bà chia cho một phần đất có diện tích 1600 mét vuông ở mặt tiền đường Man Thiện. Bình thường, bà nuôi gà vịt, trồng rau để tự cung tự cấp phần nào cho nhu cầu cuộc sống hàng ngày nên cũng tạm ổn. Kể từ ngày bị cưỡng chế vô “khu tạm cư”, một nơi chỉ hơn “trại tập trung” là được tự do ra vào, gia đình bà sống vô cùng khó khăn vì mất đi nguồn sản xuất. Nếu không bị quy hoạch, vợ chồng bà dự định sẽ chia cho mấy người con mỗi người một nền nhà để họ riêng an cư lạc nghiệp. Phần còn lại vợ chồng bà có thể bán hoặc cho thuê kiếm tiền an dưỡng tuổi già. Với giá đất theo thị trường khu vực này dù thời điểm nhà đất đóng băng vẫn trên 10 triệu đồng một mét vuông. Vậy mà chính quyền tính ngang tính dọc thế nào chỉ đền bù cho gia đình bà có hơn 650 triệu, một cái nền tái định cư 110 mét vuông thì phải mua lại với giá 1,2 triệu một mét vuông. Với giá đền bù rẻ mạt như vậy gia đình bà không thể tái ổn định cuốc sống. Không chấp nhận thì chính quyền đem quân đến trấn áp cưỡng chế. Cách làm như vậy tránh sao người dân không gọi là dùng súng “cướp đất“của dân?  Dùng sức mạnh công vụ tước đoạt lợi ích hợp pháp của người dân hiền lành là một tội ác không thể nào dung thứ.
Thế hệ các cán bộ cách mạng được nhân dân yêu thương che chở, nuôi dưỡng như người thân của họ. Người làm cách mạng ngày xưa chỉ biết chấp nhận hy sinh bản thân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Họ không đi làm cách mạng để cầu mong vinh hoa phú quý. Họ được nhân dân cho ăn khi đói nhưng lại rất tự hào là mình “ăn chực” của dân. Bởi cái ăn đó là tình cảm yêu thương của người dân, thậm chí là xương máu. Biết bao người dân ở vùng “Bưng Sáu Xã” này bị bom đạn Mỹ là cho tan xương nát thịt khi tiếp tế cho cán bộ cách mạng? Biết bao nghiêu người dân vì tiếp tế cho cộng sản mà phải chịu tù đày mang bệnh tật? Họ có đòi hỏi sự bù đắp nào đâu? Vậy mà thế hệ tiếp nối sau này, chỉ là những kẻ “ăn theo” như ông Thắng, tên Nam,… đã làm được gì cho nhân dân lại còn tiếp tay cho bọn “ăn giựt”? Hay là họ cho rằng “ăn theo” chưa đủ nên tập tành theo thói “ăn giựt” để mau giàu, mau tiến thân? Lạm dụng quyền lực công vụ để bảo vệ lợi ích cho những kẻ “ăn giựt” của nhân dân nhằm kiếm ăn thì lại thêm tội “ăn dơ”.
Đối với Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao cũng thế. Bản chất chỉ là một công ty “ăn theo” dự án Khu Công Nghệ Cao của nhà nước mà thôi. Họ có thể đầu tư kinh doanh địa ốc để đón đầu các cơ hội mang lại từ dự án Khu Công Nghệ Cao. Nhưng họ phải sòng phẳng và rõ ràng đối với việc đền bù đất đai của người dân. Có tiền chi trả đàng hoàng cho dân thì mới gọi là đầu tư. Không tiền mà lại móc nối với các thế lực núp bóng chính quyền, lạm dụng công lực của chính quyền để tước đoạt quyền lợi hợp pháp của người dân thì gọi là “ăn giựt”, “ăn dơ” (một cách gọi nhẹ hơn của “ăn cướp”) chứ không thể gọi là đầu tư. Trong một nền kinh tế thị trường mà đất đai không bồi thường cho người dân theo cơ chế thị trường, lại dùng quyền lực công để tước đoạt thì dù có lấy được đất của họ thì cũng là “đất dơ”, không phải “đất sạch”. Người dân dù có bị tước đoạt nhưng hàng trăm năm sau chủ quyền vẫn thuộc về họ và con cháu họ. Nhà đầu tư nào sử dụng “đất dơ” thì sản phẩm họ làm ra cũng bị xem là “hàng hóa dơ” đối với thị trường thế giới. Các sản phẩm sẽ đó bị tẩy chay ở mọi nơi. Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao chắc cũng hiểu điều này. Nhưng thực chất họ có đầu tư gì đâu nên họ vẫn cứ nhắm mắt làm bừa. Sản phẩm của họ chỉ là chung cư tái định cư hoặc nền đất tái định cư được chính quyền bao tiêu có bị tẩy chay đây mà sợ. Chính vì vậy mà mới có chuyện phối hợp “ăn ý” giữa công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao và chính quyền quận 9 trong việc trấn áp nhân dân nhằm tước đoạt tài sản hợp pháp của họ như trường hợp gia đình bà Nguyễn Thị Gái nêu trên.
XỬ LÝ NGHIÊM ĐỂ TRẢ LẠI NIỀM TIN CHO NHÂN DÂN
Chính quyền hiện tại xuất phát điểm sinh ra từ xương máu của nhân dân, lấy lợi ích của nhân dân làm mục tiêu phục vụ. Do đó yêu cầu nghiêm ngặt đối với mọi cán bộ, nhân viên công chức là phải biết tôn trọng nhân dân. Không được phép lạm dụng công vụ để bảo kê cho kẻ mạnh, kẻ có tiền, có thế lực. Cách đối xử “cạn tàu, ráo máng” của chính quyền quận 9 đối với gia đình bà Gái, một gia đình có truyền thống cách mạng, con cháu của những liệt sĩ đã hy sinh xương máu xây dựng nên chế độ này, là cách xử sự của kẻ “ăn cháo đá bát”, kẻ phản phúc, kẻ vô ơn bội bạc. Không đúng với truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của người Việt Nam. Cung cách đó còn mang tính phản bội lợi ích nhân dân, mãi mãi bị người đời nguyền rủa. Những sai phạm trọng việc lạm dụng quyền lực công vụ do ông Trần Văn Thắng, phó công an phường Tăng Nhơn Phú A, quận 9 dẫn đầu  là không thể chấp nhận. Đặc biệt là đối với Đào Khánh Nam, cần phải đuổi ra khỏi ngành công an. Hành vi côn đồ dã man của hắn chẳng những vi phạm pháp luật mà còn vi phạm đạo đức công chức, vi phạm quyền con người. Hành vi đá vào bụng phụ nữ đang mang thai còn vi phạm thêm “Pháp lệnh bảo vệ bà mẹ và trẻ em”, có thể truy tố hình sự. Các hành vi đó tạo nên vết nhơ cho công an quận 9. Làm xấu đi hình ảnh của người công an tận tâm tận lực phục vụ đối nhân dân. Dư luận nhân dân quận 9 đang chờ đợi các cơ quan chức năng xử lý nghiêm minh để trả lại niềm tin cho nhân dân đối với chính quyền quận 9 nói chung cũng như công an quận 9 nói riêng.
BÚT THÉP
(Đại diện cho các nạn nhân phường Nhơn Phú A, Quận 9, TPHCM.)

Cướp ngày tại Quận 9, công an cướp đất thuê cho doanh nghiệp.



Đừng vô tâm với nỗi khổ của dân!


(TT&VH) - Trong tháng 5 vừa qua, báo TT&VH đã nhận được nhiều đơn thư của ông Nguyễn Xuân Ngữ và các hộ dân ở quận 9 bị thu hồi đất làm khu công nghệ cao TP.HCM, trình bày việc làm sai luật của chính quyền quận khi ra quyết định thu hồi, đền bù cho dân chưa thỏa đáng.

Đơn khiếu nại của CCB Nguyễn Xuân Ngữ - Quận 9 TP HCM


Gia đình ông Nguyễn Xuân Ngữ, sĩ quan quân đội nghỉ hưu, ngụ tại ấp Mỹ Thành, phường Long Thành Mỹ, quận 9, bị thu hồi đất mà không có quyết định thu hồi. Việc quận công bố giá trị bồi thường năm 2005, nhưng không áp dụng Luật Đất đai năm 2003 mà áp dụng Luật Đất đai năm 1993 đã gây thiệt hại nghiêm trọng cho gia đình ông Ngữ.

  Gia đình ông Ngữ có 3.600 m2 đất tại ấp Mỹ Thành, phường Long Thành Mỹ, đã được cấp “sổ đỏ”. Ông Ngữ đã đầu tư hàng tỷ đồng để cải tạo vùng đất hoang này trở thành một trang trại chăn nuôi, vườn cây ăn trái bề thế. Ngày 21/12/2005, UBND quận 9 đã ra Quyết định số 3144/QĐ-UBND-BBT công bố giá trị bồi thường cho ông Ngữ, nhưng lại áp dụng Luật Đất đai 1993, mặc dù Luật Đất đai 2003 đã có hiệu lực thi hành gần 2 năm. Nguyên PGĐ Sở Tư pháp TP.HCM Nguyễn Thu Giang bức xúc: “Quyết định số 3144 của UBND quận 9 được ký sau khi Luật Đất đai 2003 đã có hiệu lực mà cán bộ quận 9 lại không áp dụng một điều khoản nào của luật này, trái lại còn áp dụng những văn bản đã hết hiệu lực. Điều đó là trái quy định pháp luật”.



  Ông Ngữ chỉ nhận được khoản tiền bồi thường rất rẻ mạt, khoảng gần 1,1 tỷ đồng so với công sức và tài sản thực tế đã đầu tư trong nhiều năm qua và đã khiếu nại khắp nơi. Nhưng không hiểu sao chính quyền quận không xem xét khiếu nại của dân, ngày 11/4/2008, UBND quận 9 lại ban hành Quyết định số 642/QĐ-UBND-BBT công bố giá trị bồi thường bổ sung cho ông Ngữ, nhưng tổng số tiền lại chỉ còn 620 triệu đồng(?). Đến thời điểm này, ông Ngữ mới chỉ được nhận 451 triệu đồng, số tiền còn lại không được cơ quan chức năng của UBND quận 9 giải thích rõ là sẽ còn lại bao nhiêu và vì sao chưa chi trả(?). Trong các biên bản giao nhận tiền bồi thường, ông Ngữ đều ghi rất rõ là tạm nhận để thể hiện việc chấp hành chủ trương của Nhà nước, chứ ông không chấp nhận giá đền bù, bồi thường mà UBND quận 9 đã đưa ra và chưa thể giao đất, vì quyền lợi hợp pháp, chính đáng của gia đình ông chưa được cơ quan có thẩm quyền giải quyết thỏa đáng.

Trong khi đó, ngày 3/4/2009, UBND quận 9 đã ban hành Quyết định số 13/QĐ-UBND cưỡng chế thi hành đối với ông Ngữ và ngày 20/5/2009, toàn bộ tài sản thuộc trang trại 3.600 m2 của ông Ngữ đã bị tháo dỡ tan hoang. Nghị định 84 của Chính phủ quy định, cơ quan chức năng chỉ được cưỡng chế thu hồi đất khi thực hiện đúng trình tự thủ tục về thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư theo quy định của pháp luật. Cụ thể là cơ quan chức năng chưa hề công bố quy hoạch 1/2000 KCNC cho nhân dân được biết; không có quyết định thu hồi đất đối với từng hộ gia đình với chi tiết về vị trí, diện tích, bản đồ, lô thửa; UNBD quận 9 chưa giải trình rõ ràng, cụ thể về tổng số tiền bồi thường giá trị tài sản của ông Ngữ, tại sao lúc đầu là 1,1 tỷ đồng, sau đó lại chỉ còn có 620 triệu đồng…
Khu công nghệ cao (KCNC) TP.HCM được thành lập năm 2002 theo Quyết định số 145/2002/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ. Đến 18/4/2007, Thủ tướng ban hành Quyết định số 458/QĐ-TTg phê duyệt Quy hoạch tổng thể KCNC với tổng diện tích 913 ha, trong đó có 112 ha đất công và 801 ha đất phải kiểm kê thu hồi từ các cá nhân, hộ dân và đơn vị thuộc 5 phường của quận 9.
Ngày 13/5/2003, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành Quyết định số 95/QĐ-TTg phê duyệt quy hoạch tổng thể và dự án đầu tư xây dựng giai đoạn 1 khu công nghệ cao (KCNC) TP.HCM với phạm vi 298 ha, tổ chức đền bù, di dân, tái định cư… Thế nhưng trước đó gần 1 năm, ngày 17/6/2002, UBND TP.HCM đã ban hành Quyết định số 2666/QĐ-UB với nội dung thu hồi 804 ha đất nằm trong khu vực quy hoạch xây dựng KCNC tại các phường Tân Phú, Tăng Nhơn Phú A, Tăng Nhơn Phú B, Long Thành Mỹ và Phước Long B quận 9; giao cho BQL dự án KCNC để tổ chức bồi thường, giải phóng mặt bằng, quản lý khu đất và tiến hành mời gọi đầu tư. Vị trí ranh giới khu đất thu hồi được xác định trên bản đồ quy hoạch do Viện Quy hoạch TP.HCM lập. Việc ban hành Quyết định 2666/QĐ-UB  trước khi có Quyết định số 95/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ là chưa đúng về trình tự, thủ tục thu hồi đất và giao đất. Việc sử dụng bản đồ quy hoạch của Viện Quy hoạch TP.HCM lập tháng 8/2001 để xác định ranh thu hồi đất và giao đất là thiếu căn cứ pháp lý, bản đồ này chưa được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt, không đủ điều kiện để xác định ranh mốc trên thực địa…

Chưa hết, ngày 19/5/2004, UBND TP.HCM tiếp tục ban hành Quyết định 2193/QĐ-UB thu hồi tiếp 102 ha đất tại các phường Tăng Nhơn Phú A, Tăng Nhơn Phú B, thuộc quận 9 để mở rộng KCNC, nâng tổng diện tích KCNC lên 913 ha. Trong khi đó, mãi đến 18/4/2007, Thủ tướng Chính phủ mới ban hành Quyết định số 485/QĐ-TTg phê duyệt quy hoạch tổng thể KCNC với tổng diện tích 913 ha. Như vậy, việc thu hồi đất để mở rộng KCNC trong khi chưa được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt điều chỉnh, bổ sung quy hoạch tổng thể là sai về trình tự, thủ tục thu hồi đất và giao đất, không phù hợp với quy định của Luật Đất đai và các văn bản hướng dẫn thi hành. Điểm đáng lưu ý là Quyết định số 2193 của UBND TP.HCM ban hành trước thời điểm Luật Đất đai 2003 có hiệu lực thi hành 41 ngày, là thời điểm nhạy cảm, gây bức xúc cho người dân bị thu hồi đất, và là nguyên nhân khiếu kiện kéo dài nhiều năm nay của hàng trăm hộ dân có đất bị thu hồi.

Những sai phạm, thiếu sót trên đã được Thanh tra Chính phủ phát hiện và đề nghị Thủ tướng Chính phủ có biện pháp chỉ đạo xử lý. Trong khi đó, hàng trăm hộ dân quận 9 vẫn tiếp tục khiếu nại, tố cáo việc thu hồi đất chưa đúng quy định pháp luật của UBND quận 9. Ông Ngữ cho biết: gia đình ông và hàng trăm hộ dân khác đều sẵn sàng ủng hộ dự án KCNC, dù biết có thiệt thòi. Tuy nhiên, người dân rất cần sự công khai minh bạch về quy hoạch sử dụng đất KCNC; sự rõ ràng, cụ thể, phù hợp về giá trị bồi thường tài sản hợp pháp, không gây thiệt hại nghiêm trọng cho cuộc sống của người dân có đất bị thu hồi…
Cầm Phong

Thứ Năm, ngày 31 tháng 1 năm 2013

Mẹ của Lê Anh Hùng yêu cầu trả con về nhà.

   Sau khi được bạn bè của Hùng giúp bà hiểu rõ âm mưu của đám người đê tiện bao gồm : công an Quảng trị và các lực lượng dấu mặt tại Hà nội, Mẹ của Lê Anh Hùng đã làm đơn gửi Quận Thanh Xuân và TTBT XH II  để yêu cầu trả con bà về nhà ngay.
 Tuy nhiên, khi bà cùng bạn bè của Hùng đến Quận Thanh Xuân thì tại đây, họ chày cối loanh quanh và đá bóng về phường. Khi họ tiếp tay cho côn đồ bắt Hùng vào trại thì rất nhanh chóng và đơn giản thủ tục đến khó ngờ, nay bị lột mặt lạ nên vòng vo tránh tội.

Đơn của bà Mẹ Lê Anh Hùng đã gửi cho quận Thanh xuân - nơi làm ăn bát nháo tiếp tay cho bọn côn đồ hại dân.

 Các côn đồ dấu mặt của Quảng Trị sau khi thấy bà làm đơn yêu cầu trả con về  thì nhanh chóng quay lại nhà bà để bày đủ trò, từ năn nỉ, ngọt nhạt đến doạ dẫm nhưng đã bị bà lột trần âm mưu thủ đoạn đê hèn nên lủi sạch.
    Bạn bè của Hùng đang chuẩn bị kéo đến Trung tâm và nhà riêng của giám đốc trung tâm tên Vượng để yêu cầu trả anh về với gia đình và cơ quan, nơi anh làm việc. Việc làm coi thường pháp luật, coi thường nhân quyền của  những kẻ dấu mặt được các cơ quan ăn lương dân là quận Thanh xuân, Trung tâm bảo trợ xã hội II Ứng hoà Hà nội đã bị công luận liên tục lên án, tố cáo ra toàn Thế giới trong mấy ngày nay,  những kẻ dấu mặt hại dân sớm muộn rồi cũng sẽ bị lôi ra ánh sáng.

Nông dân Dương nội chống càn cướp đất !

 Sáng nay, hàng trăm nông dân Dương nội Hà đông đã dùng lửa, trống chiêng, thanh la và cả phân thối để chống lại đám cướp đất bao gồm hàng vài trăm quân của các lực lượng tay sai : công an, dân phòng,  đầu gấu côn đồ, quân của doanh nghiệp...
  Vẫn luận điệu yêu cầu giải tán khỏi đất của nông dân, rồi thì cản trở giao thông, gây mất trật tự...hòng đuổi dân ra khỏi mảnh ruộng của họ để cướp, cùng doanh nghiệp chia nhau. Dân Dương nội đã phải căng bạt làm lều ngủ canh ruộng, chuẩn bị sẵn bùi nhùi, chai và can xăng để đốt kẻ cướp.
 Họ còn dùng cả hàng trăm " âm binh " bằng hàng mã để canh giữ đất, cầu kinh để kêu cứu người âm để cùng họ giữ đất...chuyện này chỉ có tại Thủ đô văn mình bậc nhất Thế giới thôi nhé, đố có Đất nước nào  thú vị như vậy.

Tụng kinh, khấn âm binh giữ đất.


Phóng hoả giữ đất.



Xem clip Dân Dương nội giữ đất, thấy giữa Thủ đô mà như chống giặc càn năm xưa:


    Không biết đến khi nào thì mới hết cảnh cướp bóc, cướp đi mảnh đất cuối cùng của nông dân như đang diễn ra hàng ngày tại Thủ đô và nhiều tỉnh thành khác ? Đất nước như một chiến trường tan hoang không ai cai quản, nông dân dựng lều giữ đất, trắng đêm giữ đất, phải dùng đủ mọi thứ trong tay để giữ bằng được mảnh đất để cấy cày. Đám cẩu quan và doanh nghiệp câu kết luôn tìm mọi cách để đẩy người dân ra khỏi mảnh ruộng của mình, thật khốn nạn !
  Họ đang dồn nông dân đến chân tường nhưng vẫn nhơn nhơn bộ mặt đạo đức giả. 



Thứ Ba, ngày 29 tháng 1 năm 2013

Cư dân Hà nội biểu tình bằng xe hơi !

 Từ hôm qua, các cư dân tại khu nhà thuộc công ty Hà Việt - Tung sing làm chủ đầu tư bắt đầu biểu tình bằng ...xe hơi.
 Họ dán biểu ngữ lên xe, xêp xe kín lối đi vào khu nhà, phản đối việc chủ nhà tự ý nâng giá giữ, trông xe trong tầng hầm - hầm của ngôi nhà họ đã mua.





Nhà giàu cũng trở thành dân oan, hậu quả của một lề lối quản lý xã hội kiểu phi chính phủ.

 Cũng hôm qua, cư dân mua nhà của Vincom cũng biểu tình phản đối VIncom lừa dối khách hàng mua nhà, hợp đồng chào bán một đàng, họ xây dựng một nẻo. Ăn bớt chất lượng, khối lượng để giảm giá đầu tư công trình, coi khách hàng là con bò sữa của họ :


Biểu tình phản đối trò làm ăn gian lận tại trụ sở của VINCOM tại Long Biên.

 Hậu quả của việc quản lý xã hội yếu kém, các doanh nghiệp coi luật pháp là trò hề, lừa đảo và chụp giựt cũng giám làm, coi thường mọi chuẩn mực về đạo đức kinh doanh, văn hoá kinh doanh...những biểu hiện của một xã hội bát nháo, phi chính phủ.
  Dân chúng bị nhồi sọ ngu lâu nên không biết quyền của mình, chỉ đến khi quyền lợi sát sườn của mình bị xam phạm thì mới mở miệng, còn lại quyền lợi của Quốc gia Dân tộc như : lãnh hải, biên giới, tham nhũng mọt ruỗng Đất nước thì đa số dân chúng coi đó không phải là việc của mình, " đó là việc của đảng và nhà nước lo". 


Dân Dương nội quyết giữ đất

 Dân Dương nội tố cáo khẩn cấp tới Bộ công an :






Dựng lều, mang hình nhân, bát hương ra để giữ đất, đúng là đủ cách đủ trò để cốt giữ đất bám sống.
 Không có một Quốc gia nào có những thảm cảnh như xứ này, bộ mặt Quê hương Đất nước đang được đám cẩu quan cai quản làm cho ô uế, cướp đất, tham nhũng khiến dân chúng trở thành dân oan đàn đàn lũ lũ :






Đó là ngoài đồng ruộng, còn ngay giữa Ba đình thì sao ? mời ra xem vườn hoa Lý Tự Trọng ngay sát Ba đình  vào ban đêm :




 Thương binh già đeo đầy huy chương cũng vạ vật khiếu kiện bị cướp nhà.



 Thủ đô lớn nhất Thế giới nhưng độc đáo nhất Thế giới : dân oan tứ xứ kéo về.
Nói và làm, những hình ảnh này không cần nói gì thêm, chỉ nhìn thôi cũng thấy rõ một Đất nước đang được lũ ngợm nào khiến ra nỗi này.


Hưng yên tiếp tục diễn hài trong phiên xử.


Xét xử vụ côn đồ hành hung nông dân ở Văn Giang
Ngày 28-1, Tòa án Nhân dân tỉnh Hưng Yên đã mở phiên phúc thẩm xét xử vụ án "Cố ý gây thương tích" đối với hai bị cáo Nguyễn Tuấn Dũng (SN 1977) và Đinh Văn Huỳnh (SN 1984), cùng xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, Hưng Yên.
Đây là 2 trong số 6 đối tượng bị khởi tố liên quan đến vụ hành hung 3 người dân xã Xuân Quan là ông Lê Thạch Bàn, Đàm Văn Đồng và Đàm Văn Nghiệp.
Tại phiên tòa sơ thẩm của Tòa án Nhân dân huyện Văn Giang ngày 30-11-2012, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Đinh Văn Huỳnh 3 năm 6 tháng tù giam; Nguyễn Tuấn Dũng 1 năm 6 tháng tù giam.
Theo cáo trạng, khoảng 16 giờ 30 phút ngày 12-7-2012, Nguyễn Tuấn Dũng và Đinh Văn Huỳnh cùng một số thanh niên khác đi câu cá tại cánh đồng thôn 1, xã Xuân Quan (gần khu vực dự án Ecopark). Cùng lúc, một số nông dân xã Xuân Quan ra cánh đồng thôn 1 để thăm cây, cách chỗ Dũng và Huỳnh khoảng hơn 30m.
Thấy nhóm nông dân chỉ về phía nhóm thanh niên có ý đuổi vì cho rằng đây là đất của mình, Huỳnh và đồng bọn liền phóng xe truy đuổi tới cùng, dùng gậy gỗ dài 1m, đường kính khoảng 3-4cm điên cuồng đánh đập những người dân xã Xuân Quan đến gục ngã.
Hậu quả có 3 người bị thương tích phải nhập viện cấp cứu, trong đó ông Lê Thạch Bàn bị thương tích 13,6%; ông Đàm Văn Đồng bị tổn hại sức khỏe 4%, ông Đàm Văn Nghiệp bị tổn hại sức khỏe 6%.
Sau khi vụ việc xảy ra, Đinh Văn Huỳnh và Nguyễn Tuấn Dũng đã đến cơ quan công an đầu thú. Bốn tên còn lại gồm Hoa Văn Bốn, Nguyễn Việt Cường, Ngô Công Thái, Đinh Văn Hùng đã bỏ trốn khỏi địa phương. Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Văn Giang đã ra quyết định khởi tố vụ án, truy nã các đối tượng bỏ trốn để đưa ra xét xử trước pháp luật.
Tại phiên phúc thẩm lần này, Tòa án Nhân dân tỉnh Hưng Yên khẳng định, bản án sơ thẩm ngày 30-11 là có căn cứ pháp luật và đã xử đúng người, đúng tội. Do vậy, Hội đồng xét xử phúc thẩm Tòa án nhân dân tỉnh Hưng Yên vẫn giữ nguyên mức án như bản án sơ thẩm, tuyên phạt bị cáo Đinh Văn Huỳnh 3 năm 6 tháng tù giam; Nguyễn Tuấn Dũng 1 năm 6 tháng tù giam.
Các bị hại và những người dân có mặt tại phiên tòa cho rằng việc xét xử của tòa án cấp huyện và cấp tỉnh chưa công bằng, nên sẽ tiếp tục kháng cáo lên Tòa án nhân dân tối cao.
Theo TTXVN

Thứ Hai, ngày 28 tháng 1 năm 2013

Đội phó an ninh quận Hà đông và lính cướp băng rôn và đồng hồ của dân Dương nội.

 Trong clip do dân oan Dương nội quay tại trụ sở tiếp dân của nhà nước tại Ngô Thì Nhậm Hà đông cho thấy rõ mặt mũi của các công an, an ninh quận Hà đông có  mặt, tham gia cướp tài sản của dân.
 Đặc biệt trong đó có đội phó an ninh quận Hà đông tên  Cường cùng các an ninh viên được máy quay ghi lại rất rõ nét :
   

Đội phó an ninh Cường ( đứng giữa, tóc chẻ đôi).

 Dân Dương nội tố cáo với Cụ Lê Hiền Đức : họ cướp ba lần rồi... và chỉ từng mặt các tên cướp là an ninh mặc áo dân thường, họ quay lại các clip và chụp các ảnh sát mặt kẻ cướp một cách rất chuyên nghiệp.
 Mất hết niềm tin, mất hết sự chính danh nên các cẩu quan chỉ còn biết dùng những nhân viên công an được dân nuôi cơm, dân sắm áo cho mặc nhưng quay lại hại dân, phản dân, không hề lôi cổ lũ cẩu quan ăn cướp đất khiến dân khốn khổ khiếu kiện năm này qua năm khác như thế này.






Dân oan Dương nội liên tiếp bị cướp băng rôn tại trụ sở tiếp dân nhà nước.


Cuộc chiến giằng giật băng rôn lần 2 và 3 tại trụ sở tiếp dân số 1 ngô thì nhậm



  Bớ bà con! Vào đây mà xem tin nóng hôi hổi!!
  Như bà con đã biết, vào ngày 21/01/2013 tại trụ sở tiếp công dân cửa Trung ương Đảng và Nhà nước( số 1 Ngô Thì Nhậm -  Hà Đông) đoàn 33 hộ dân do bà DươngThị Khuê đứng đầu đơn đã có mặt để gửi đơn yêu cầu ban dân ngyện của quốc hội ra thông báo, kết quả xử lý lá đơn mà đoàn đã gửi tới UBTV Quốc Hội từ ngày 16/07/2012 mà chưa có hồi âm. Hôm đó bà con đã trưng chiếc băng rôn màu đen và đã bị cướp mất.

 video cướp băng rôn ngày 21/01/2013 tai trụ sở tiếp công dân số 1 Ngô Thì Nhậm 


hình ảnh chiếc băng rôn của dân oan Dương Nội trước khị bị cướp



 
Dân oan Nguyễn Thị Bích Liên tại số 1 Ngô Thì Nhậm





Dân oan tỉnh Đăk Nông tại số 1 Ngô Thì Nhậm 

Dân oan tỉnh Đăk Nông phải dựng lều tạm để ở tại số 1 Ngô Thì Nhậm 


 
 Hôm nay, cũng tại trụ sở này, bà con Dương Nội lại tiếp tục bị cướp băng rôn 2 lần: 

-         Cướp lần 1: 


  

-         Bà con tiếp tục trưng cái mới và lại bị cướp lần 2.



  Vậy là “ chiến công nối tiếp chiến công” hôm nay họ chiến thắng vẻ vang hơn lần trước. 


   Nhưng dân vẫn hẹn còn nhiều nữa!!
   Bà con hãy tiếp tục vào đây để xem những chiến công hiển hách của lực lượng “ ăn cơm dân mặc áo đảng, phục vụ lũ cướp ngày”

Cụ lê Hiền Đức gặp bà con dân oan Tỉnh Đăk Nông