Thứ Sáu, ngày 01 tháng 2 năm 2013

Đây bọn cường hào TP HCM




  LỜI TOÀ SOẠN
Anh Phạm Chánh Trực thân mến,
Tôi với anh từng là bạn thân, từng là đồng chí từ thời kháng chiến chống Mỹ, nay – với tư cách là chủ biên một trang web – tôi vừa nhận được một bài tường thuật khá chi tiết về vụ “lấy đất của dân” ở quận 9. Vụ này có liên quan tới anh từ khi anh còn làm trưởng ban quản lý dự án Khu Công nghệ cao Tp HCM. Vậy anh nên bỏ chút thì giờ xem xét lại vấn đề thực hư ra sao và góp phần tìm cách giải quyết hợp tình, hợp lý và hợp pháp để cho nhân dân được nhờ và cũng để lấy lại niềm tin vốn đã sứt mẻ quá nhiều.
Trong bài tường thuật này, người dân nói rằng họ đã gởi khiếu kiện đi khắp nơi nhưng không ai trả lời, còn báo chí thì họ cũng chẳng hy vọng gì, nên tôi phải giúp họ nói lên tiếng nói của mình.
Website Lề Bên Trái không chịu trách nhiệm về mức độ chính xác của các sự kiện
Lời lẽ trong bài tường thuật này có vài chỗ hơi quá khích nhưng tôi đăng nguyên văn, không sửa chữa gì, cốt là để anh thấy được sự phẫn nộ của quần chúng.
Thân mến,
Đào Hiếu
nhà văn, chủ biên website LỀ BÊN TRÁI và Blog LỀ BÊN TRÁI
Địa chỉ truy cập: http://daohieu.wordpress.com/

ĐÃ SAI LẠI CÀN QUẤY

From: “Thép Bút” <butthep.ss404@gmail.com>
Nhận được tin một số CA phường Tăng Nhơn Phú A, Quận 9, Tp HCM trong lúc trấn áp người dân giữ đất đã có hành vi thô bạo. Dã man hơn, có kẻ đã dùng chân đá vào bụng một phụ nữ đang mang bầu, tôi vội vàng thu xếp công việc để tìm hiểu rõ vụ việc.
NHÂN VIÊN CÔNG VỤ HAY XÃ HỘI ĐEN?
Sự việc xảy ta tại địa chỉ 207, đường Man Thiện, khu phố 5, phường Tăng Nhơn Phú A, quận 9, Tp Sài Gòn. Đây là khu vực nhà cũ của bà Nguyễn Thị Gái, đã bị chính quyền quận 9 dùng quyền lực và sức mạnh công vụ cưỡng chế trái phép ngày 14 tháng 10 năm 2008. Vụ cưỡng chế trái phép này đã được tường thuật trong bài “Hình ảnh cưỡng chế nhà chị Gái”.
Gia đình bà Gái cho rằng chính quyền quận 9 cưỡng chế thu hồi đất của gia đình bà là trái với pháp luật. Vì vậy bà cùng con cháu kiên quyết bảo vệ mảnh đất tổ tiên để lại, cũng là bảo vệ quyền sử dụng đất mà nhà nước đã trao một cách hợp pháp cho gia đình bà. Sau khi chính quyền cưỡng chế, cào nát ngôi nhà cấp bốn mà gia đình bà phải mất hơn mười năm dành dụm mới xây dựng được, bà che một túp liều dưới bụi tre già để ở giữ đất. Được chừng hơn tuần lể sau thì chính quyền đem công an vào phá luôn túp liều của bà. Sau đó Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao cho xe ủi phá tận gốc bụi tre và cho xe ben đổ đất san lắp mặt bằng bất chấp sự phản đối trong tuyệt vọng của bà Gái. Họ tự ý phân lô trên đất của bà, bán lại cho chính quyền quận 9 để họ bán lại cho dân tái định cư.
Sáng ngày 12/03/2009, Ông Phan Thế Truyền, và ông Hiếu (không đeo bảng tên nên không rõ họ), đại diện cho công ty Cổ Phần Phát Triển Khu Công Nghệ Cao dẫn đến một nhóm công nhân cho triển khai xây dựng trên đất của gia đình bà Gái. Bà Gái ra giải thích với việc chính quyền cưỡng chế trái luật pháp và can ngăn những người thi công một cách ôn hòa. Bất chấp những lời lẽ phải trái của bà Gái, ông Truyền vẫn lệnh cho công nhân tiến hành thi công và gọi công an đến trấn áp tinh thần gia đình bà. Hôm đó, những công an đến làm nhiệm vụ “bảo kê” cho công ty  Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao gồm có các ông Phạm Minh Hiếu, Đặng Thanh Tâm, cùng 4 công an viên và 1 dân quân không đeo bảng tên. Tất cả họ điều là cán bộ chiến sĩ công an của phường Tăng Nhơn Phú A, quận 9, Tp Sài Gòn. Ngoài ra còn có ông Trần văn Tiên, là  trưởng khu phố 5 của phường Tăng Nhơn Phú A cũng có mặt. Ông già hơn 70 tuổi này nổi tiếng “Việt gian” bởi câu nói bất hủ hồi năm 2005: ”Cứ đổ đất bao vây cho nước  mưa ngập nhà chúng nó (nhà của dân khu phố 5) là chúng phải bỏ đi ”. Ông ta nói câu này khi người dân không chịu di dời giao đất, giao nhà cho chính quyền vì giá đền bù quá thấp.
Trước một lực lượng công an hùng hậu như thế “bảo kê” cho nhóm công nhân của công ty Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao thi công, bà Gái đành bất lực nhìn kẻ khác xâm phạm đất đai gia mình trong nước mắt. Biết làm gì bây giờ khi công lý không thuộc về những người dân yếu đuối như gia đình bà? Tuy vậy bà vẫn kiên quyết phản đối hành vi xâm phạm tài sản hợp pháp của gia đình bà một cách ôn hòa. Bởi bà biết đây là cái bẫy của bọn vô lại nhằm tìm cách ám hại gia đình bà. Chỉ cần họ có hành vi dùng vũ lực chống lại là sẽ bị công an chính quyền khép vào tội “gây rồi trật tự công cộng” hoặc “chống người thi hành công vụ”. Đây là hai tội danh rất hữu hiệu trong việc ứng dụng đễ cướp đất người nông dân nghèo khổ ở Việt Nam hiện tại.
Thế nhưng sự việc không dừng lại ở đó. Bà Gái kể: sáng ngày 16/03/2009, một lần nữa ông Truyền lại tiếp tục gọi công an  phường Tăng Nhơn Phú A đến đất của gia đình bà để “bảo kê” cho công nhân thi công. Có lẽ với quyết tâm cao độ muốn trấn áp gia đình bà  Gái một phen cho xong nên lần này dẫn đầu nhóm công an là ông Trần Văn Thắng, phó CA phường Tăng Nhơn Phú A. Khi bị gia đình bà Gái can ngăn không cho thi công, ông Thắng hùng hổ nhào vô chửi bới gia đình bà, đòi bắt giam gia đình bà. Gia đình bà Gái hôm ấy ngoài bà còn có ông Đước là chồng của bà, và con gái bà là cô Nguyễn Ngọc Hạnh đang mang thai và một đứa con 3 tuổi của cô Hạnh.
Tôi hỏi: “Diễn biến cụ thể sự việc ngày 16/03/2009 như thế nào, bà có thể kể lại rõ hơn không? “
Bà Gái kể:  “Lúc đó khoảng 10 giờ. Ông Truyền cho công nhân đem máy đến đóng cọc (máy ép cọc làn nền móng công trình – BT) trên đất của tôi. Tôi giải thích với công nhân đất tôi chưa giao cho nhà nước, còn đang khiếu kiện. Thấy tôi cản ngăn ôn hòa công nhân họ cũng không muốn làm. Lúc đó ông Truyền dùng điện thoại di động gọi cho công an phường. Một lúc sau thì họ đến chừng chục người, vừa công an mặc áo xanh, dân quân tự vệ và có mấy người mặc đồ dân sự không rõ là ai. Họ đến bằng xe bán tải hiệu Ford của công an phường và có người đi xe gắn máy.
Khi công an tới, thấy tôi và con gái tôi đang ngồi trên chỗ họ định đóng cọc ông Thắng vung tay đuổi cả nhà tôi ra khỏi đất của tôi. Ông ta ra lệnh: Đứa nào không cho làm thì bắt hết về phường. Tôi hỏi: Ông làm công an bảo vệ lẽ phải hay bảo vệ kẻ cướp? Ổng nói:Tôi học luật hết rồi, biết luật rõ lắm. Tôi mới hỏi: Anh học luật nào? Ổng nói học luật đất đai. Con gái tôi mới hỏi: Anh học luật nhiều mà anh biết được bao nhiêu? Anh có biết nghị định 84 không? ( Nghị định 84/2007 về bồi thường đất đai theo giá thị trường). Chắc là ổng không biết nên im lặng không trả lời mà nói với con gái tôi: Tôi không nói chuyện với cô. Con gái tôi vặn lại: Đất của tôi ông lấy được mà sao không nói chuyện với tôi?”.
quan-chin-ca-bat-co-hanhCó lẽ đuối lý nên ông Thắng lệnh cho lính nhào vô xốc cô Hạnh lôi đi. Có khoảng sáu bảy thanh niên lực lưỡng nhào vô cùng một lúc.Hai người xốc nách kéo tay cô Hạnh lại không phải là công an đang mặc sắc phục. Một người mặc đồ dân quân kè bên trái, một tên mặc áo thun màu đen không rõ họ tên kéo tay phải. Tên mặc áo thun đen vung tay mạnh đến nỗi cái đống hồ đeo tay của hắn đập vào miệng cô Hạnh làm mẻ mất một cái răng. Cô Hạnh thét lên chửi tên mặc áo thun đen: “Mày là ai mà bắt tao? Mày là xã hội đen hả?”.
Mọi việc trở nên rối loạn. Lúc này nhiều người dân trong xóm cũng như người đi đường hiếu kỳ đứng lại xem khá đông.
Đứa con của cô Hạnh mới 3 tuổi khi thấy công an nhào vô lôi mẹ nó đi thì sợ quá khóc thét lên rồi chạy lại ôm bà Gái. Ông Đước thấy con gái mình bị lôi đi thì chạy đến ngăn lại. Cô Hạnh  dù bị kéo lôi đi sền sệt nhưng vẫn giãy giụa không ngừng. Đột nhiên có một người dân la lên: “Trời ơi, nó đang có bầu mà mấy ông lôi nó như vậy có gì mấy ông chịu trách nhiệm đó”. Nghe mấy tiếng “chịu trách nhiệm” bọn công an vội buông tay. Cô Hạnh bị thả bất ngờ nên té ngược về phía sau. Ngay lúc cô chưa kịp ngồi dậy thì Đào Khánh Nam, công an phường Tăng Nhơn Phú A, mặc đồng phục xanh, nhào vô vung chân đá mạnh vào bụng cô Hạnh. Cô Hạnh ôm bụng giãy giụa.
quan-chin-namÔng Đước thấy con mình bị đá vào bụng nóng ruột thét lớn:“Con tao có bầu mà tụi bây làm gì  vậy hả? ”. Mấy công an vừa buông cô Hạnh ra liền nhào lại bao vây ông Đước như chuẩn bị lôi ông đi. Lúc đó nhiều người dân lên tiếng phản đối dữ quá nên công an có phần giãn ra bớt. Bà Gái cũng nhào vô đỡ cô Hạnh, vừa chỉ mặt tên Nam mắng: “Con tao có bầu sao mày đá nó?”. Ông Đước nhào lại phía gã tên Nam, đọc bảng tên trên ngực hắn rồi quay lại nói với bà Gái: ”Bà nhớ tên nó nghen. Nó là Đào Khánh Nam”. Rồi ông quay lại nói với Nam: “Con tao có chuyện gì là mày chết”. Thấy nhiều người dân lớn tiếng mắng tên Nam vì tên này vừa đá vào bụng cô Hạnh nên ông Thắng kéo tên Nam ra ngoài nói nhỏ điều gì đó. Tên Nam vội vã ra ngoài lên xe bỏ đi. Có lẽ hắn sợ đứng đấy thêm một chút nữa thì dân họ  nỗi điên sẽ đánh hắn nên chạy trốn trước cho chắc.
Một người dân ở khu phố 5 có chứng kiến sự việc kể lại với tôi: “Lúc đó lộn xộn lắm, đám công an xáp lại cô Hạnh lôi cổ đi, nhiều người lên tiếng phản đối, la ó um xùm. Khi họ buông cô Hạnh ra thì cổ bật lùi té ngược ra sau. Không hiểu tại sao thằng Nam công an lại nhào đến đá vô bụng cô Hạnh. Tội nghiệp, đang bụng mang dạ chửa mà bị đá như súc vật. Thằng Nam công an trẻ trông đẹp trai mà lòng dạ độc ác, dã man hơn lang sói ”. Tôi hỏi: “Chị có thể ra tòa làm nhân chứng tố cáo tên Nam không?”. Chị ngập ngừng trả lời đại ý là chị sợ thế lực của họ mạnh lắm, mình đang sống trong chế độ cộng sản mà, mình kiện không lại đâu. Có khi lại còn bị họ thù vặt mà trù dập thì phiền lắm. Nhiều người dân khác cũng nghĩ như chị. Nhưng nhìn cách biểu hiện tình cảm của họ, tôi biết khi cần họ cũng rất sẵn sàng đứng ra làm nhân chứng vạch trần tội ác bọn côn đồ mặc áo công vụ này.
Thấy tình hình căng thẳng và khó có thể thắng lại ý chí quyết tâm giữ đất của gia đình bà Gái. Ông Truyền dẫn đám công an vô quán cà phê gần đó vừa uống nước giải lao vừa bàn tính kế sách đối phó. Đến khoảng 11 giờ 30 phút thì rút quân.
Mấy bữa sau nữa thì bà Gái làm đơn tố cáo các hành vi côn đồ như trên của công an phường Tăng Nhơn Phú A do ông Trần Văn Thắng cầm đầu. Đơn của bà đã gửi cho công an quận 9, công an Tp HCM, bộ trưởng công an, và nhiều cơ quan khác.
Việc ông Trần Văn Thắng đem lực lượng công vụ đến hiện trường đất nhà bà Gái nếu chỉ nhằm mục địch ngăn ngừa sự bức xúc của người dân dẫn đến xô xát, đánh nhau mất trật tự là rất cần thiết. Tuy nhiên gia đình bà Gái chỉ tranh đấu ôn hòa, giải thích nhẹ nhàng với công nhân thi công. Gia đình bà Gái không có các hành vi quá khích. Trong khi đó cách thực thi công vụ như đã nêu ở trên của các cán bộ, nhân viên công vụ như ông Thắng, tên Nam,…. là lạm dụng quyền lực công. Họ làm thế  khiến cho người dân nghĩ họ đem quân đến “bảo kê” cho công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao,  “bảo kê” cho kẻ mạnh. Nhiều người dân quá bức xúc mắng chửi họ là bọn “chó săn” cho kẻ có thế lực. Phải chăng đó là cách mà ông Thắng, tên Nam,… thực hiện nhiệm vụ: “Bảo vệ quyền tự do, dân chủ, tính mạng, tài sản của nhân dân” như “Luật công an nhân dân” quy định. Hành vi của của ông Thắng, tên Nam,… có thể nào phù hợp với tôn chỉ: “Đối với nhân dân phải kính trọng, lễ phép”. Hành vi của ông Thắng, tên Nam,… vi phạm quá rõ  các quy định của “Luật công an nhân dân”, “Pháp lệnh lực lượng cảnh sát nhân dân” và “Pháp lệnh cán bộ công chức”. Đó là chưa kể dùng người không có sắc phục để bắt người dân vô tội là vi phạm pháp luật. Làm như vậy sẽ khiến cho người dân nghĩ công an chính quyền dùng bọn lưu manh xã hội đen để trấn áp dân, hoặc là người ta sẽ cho rằng nhân viên công lực mà lại hành xử như xã hội đen. Tạo nên dư luận không tốt đối với công an quận 9 nói riêng cũng như lực lượng công an nhân dân nói chung.
Tôi hỏi: “ Sự việc đã xảy ra như thế, chắc cũng chỉ là hành vi cá biệt của một số cán bộ chiến sĩ công an ở phường Tăng Nhơn Phú A mà thôi. Theo bà thì bà muốn xử lý thế nào? ”.
Bà Gái trả lời nhẹ nhàng nhưng cương quyết: ” Tôi thấy công an đối xử với gia đình tôi như vậy là không đúng. Mấy ông công an này không có ý thức vì dân. Lẽ ra họ phải bảo vệ pháp luật, bảo vệ những người dân bị những kẻ có chức, có quyền, có tiền chà đạp mới đúng. Tôi muốn các cấp có thẩm quyền phải xử lý nghiêm mấy người công an có hành vi cốn đồ này. Nhất là thằng Nam, phải đuổi ra khỏi ngành công an những kẻ hung hãn, dã man như vậy. Chứ nếu không thì dân tụi tui chắc chết. ”.
Bà Gái đã có đơn yêu cầu phải xem xét và có hình thức kỷ luật ông Thắng, tên Nam, … theo điều 39 của “Pháp lệnh cán bộ công chức”.
Đến nay đã hơn một tháng nhưng chưa cơ quan bảo vệ pháp luật nào của chính quyền có động thái hồi âm.
ĐÃ SAI KHÔNG SỬA LẠI LÀM CÀN?
Mọi việc bắt đầu từ khi ông Phạm Chánh Trực còn làm trưởng ban quản lý dự án khu công nghệ cao Tp HCM. Ông ta chủ trương “đi tắc đón đầu” mà cố tình quên đi các  quy định của pháp luật trong công tác quy hoạch đất đai nói chung cũng như các quy định về trình tự, thủ tục cho một khu công nghệ cao nói riêng. Có lẽ ông ta nghĩ rằng với thế lực đàn anh của nhiều cán bộ lãnh đạo ở Sài Gòn thì chỉ cần có ý chí là có thể xây dựng nên khu công nghệ cao. Từ đó mà ban quản lý dự án khu Công Nghệ Cao do ông ta lãnh đạo không làm việc gì đến nơi đến chốn.
Việc đầu tiên là hoàn chỉnh bản đồ quy hoạch khu Công Nghệ Cao để trình cấp có thẩm quyền phê duyệt, từ đó mới có căn cứ để tiến hành ra quyết định thu hồi đất của các hộ dân. Trong quyết định 989/QĐ-TTg, Thủ Tướng Chính Phủ cũng nói rõ là giao cho UBND Tp HCM chủ trì phối hợp với các cơ quan hữu quan để xây dựng quy hoạch tổng thể, trình thủ tướng chính phủ phê duyệt trước khi tiến hành thu hồi đất. Một công việc quan trọng nhưng rất đơn như vậy mà ông Trực cũng như UBND Tp HCM không làm được. Chưa có bản đồ quy hoạch được cấp có thẩm quyền phê duyệt mà ông lại thúc ép UBND Tp vội vã ra quyết định thu hồi đất cho dự án khu Công Nghệ Cao (Ông chủ tịch UBND Tp HCM trước đây đã từng than vãn với một tổng biên tập báo nổi tiếng đại ý là: Nghe lời Năm Nghị ( tức ông Phạm Chánh Trực ) “đi tắc đón đầu” ở dự án Khu Công Nghệ Cao ra quyết định thu hồi đất vội quá nên bây giờ dân kiện rối quá). Chưa có bản đồ hợp pháp nên việc tiếp theo là xác định ranh mốc hợp pháp  của khu Công Nghệ Cao không xác định được. Thêm vào đó, cán bộ thừa hành ở quận 9, cụ thể là ban bồi thường giải phóng mặt bằng quận 9, vừa yếu năng lực vừa thiếu bản lĩnh. Do đó chính quyền quận 9 đã tiến hành thu hồi đất của cả những hộ dân ngoài ranh dự án khu công nghệ cao. Nhiều người dân quận 9 đã và đang khiếu nại, tố cáo việc này.  Họ cho rằng có sự cấu kết giữa cán bộ chính quyền với ban quản lý dự án khu Công Nghệ Cao, cố tình không xác định rõ ranh mốc dự án nhằm mục đích thu hồi thêm đất của dân ngoài dự án. Đây là cách làm việc “dối trên gạt dưới” chẳng những của ban quản lý dự án Khu Công Nghệ Cao mà còn có sự tiếp tay nhiệt tình của nhiều cán bộ ở quận 9 và ở UBND Tp HCM. Thanh tra chính phủ cũng đã ra kết luận về nhiều sai phạm của Ban quản lý dự án khu Công Nghệ Cao nói chung cũng như của ông Phạm Chánh Trực nói riêng. Về việc này chúng tôi sẽ có một chuyên đề riêng trong tương lai gần đây.
Theo điều tra của chúng tôi, khu vực nhà bà Gái không thuộc dự án khu công nghệ cao, mà thuộc một dự án “ăn theo” khu công nghệ cao, không rõ ràng về các cơ sở pháp lý, được gọi là khu tái định cư 18.75ha, nằm dọc đường Man Thiện ( Mặc dù trong quyết định thành lập khu Công Nghệ Cao đã có quy hoạch khu tái định cư riêng 23ha nhưng ban quản lý dự án Công Nghệ Cao không làm, lại lấy thêm đất ngoài ranh khu công nghệ cao). Dự án này do công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao làm chủ đầu tư, công ty này phân lô bán nền lại cho chính quyền quận 9 tái bố trí dân cư cho các hộ dân bị giải tỏa. Ngoài ra còn có  một số chung cư từ 5 đến 15 tầng, cũng nhằm mục đích bán lại cho chính quyền quận 9 là khu tái định cư cho người dân bị giải tỏa, di dời bởi dự án khu công nghệ cao. Bên cạnh đó có khoảng 100 căn biệt thự chắc chắn không dành cho người dân.
Vấn đề sai trái là ở chổ: Dự án này cho đến nay vẫn chưa được cấp có thẩm quyền phê duyệt theo đúng trình tự luật pháp quy định. Dự án được bắt đầu bởi một văn bản thỏa thuận quy hoạch kiến trúc của sở quy hoạch kiến trúc Tp HCM về quy hoạch chi tiết 1/500 khu vực 18.75ha (Văn bản số 2051/QHKT-D9B2 ngày 18/6/2004 của sở quy hoạch kiến trúc Tp HCM). Văn bản này không đủ cơ sở pháp lý để thu hồi đất. Biết không đủ cơ sở pháp lý nên ban quản lý dự án Khu Công Nghệ Cao và cán bộ chính quyền quận 9 toa rập với nhau mượn quyết định 2193/QĐ-UB là quyết thu hồi đất bổ sung của dự án Khu Công Nghệ Cao để công bố quy hoạch. Một việc làm lừa đảo người dân, làm cho dân tin rằng đó là quy hoạch hợp pháp mà phải giao đất cho chính quyền. Đến lúc người dân phát hiện sự lừa dối này kiện ra tòa án Thành phố vì họ lại lấp liếm đảo ngược lại. Giải thích là nhầm lẫn, đổi lại dùng quyết định 2666/QĐ-UB là quyết định thu hồi đất ban đầu của dự án Khu Công Nghệ Cao. Việc này sai lại càng sai. Bởi lẽ theo nội dung của cả hai quyết định 2666/QĐ-UB và 2193/QĐ-UB điều không xác định được khu 18.75ha n82m trong dực án Khu Công Nghệ Cao. Bị người dân tố cáo lên Thủ Tướng Chính Phủ, chính quyền từ quận 9 đến thành phố sửa sai bằng cách “chạy thuốc” để hợp thức hóa chuyện đã rồi. “Thuốc” thì đã chạy nhưng “bệnh” vẫn không hết. Đến nay vẫn chưa có quyết định phê duyệt hợp pháp chính thức của Thủ Tướng Chính Phủ. Cho nên khu vực này hiện nay vẫn bị nhân dân xem là “quy hoạch lậu”. Ai lỡ bị lừa gạt giao đất rồi thì đành chịu, ai chưa giao thì kiên quyết đấu tranh tìm công lý đến cùng. Gia đình bà Gái thuộc số những người dân kiên trì tranh đấu đòi công lý. Chính quyền quận 9 cũng ra “đòn độc” bằng cách bắt giam gần chục người khiếu kiện dự án Khu Công Nghệ Cao hồi đầu tháng 3 năm 2008, trong một vụ án hình sự với tội danh “Gây rối trật tự công cộng”. Dù vậy, người dân vẫn kiên cường tranh đấu. Nhiều người tuyên bố hồi kháng chiến chống Mỹ họ không sợ bom đạn, vũ khí tối tân của Mỹ, lẽ nào bây giờ họ lại sợ đám “Việt gian” ăn theo cộng sản. Lẽ ra với những sai phạm có hệ thống như trên thì một số cán bộ của ban quản lý dự án Khu Công Nghệ Cao cùng với các cán bộ liên quan ở quận 9 và UBND Tp HCM phải bị truy tố ra tòa. Nhưng cho đến nay họ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, còn nhiều người dân vô tội thì phải chịu cảnh tù ngục. Bản chất bất công của xã hội đã bộc lộ rõ qua các sự việc nêu trên.
Tháng tư 2008, Thanh tra chính phủ công bố kết quả thanh tra dự án khu công nghệ cao. Trong đó nêu rõ nhiều tố cáo của người dân là có căn cứ và yêu cầu các cấp chính quyền từ quận 9 đến thành phố nhanh chóng khắc phục các sai phạm. Sau đó Thủ Tướng Chính Phủ cũng có văn bản yêu cầu chính quyền thành phố kiểm điểm, sửa chữa. Không biết chính quyền có sửa chữa các sai phạm đến đâu, chỉ biết họ tiếp tục tiến hành thu hồi đất kể cả các khu vực ngoài dự án như khu 18.75ha. Ai không giao đất cho chính quyền thì họ dùng công an, quân đội, xe pháo đủ bộ đến cưỡng chế tước đoạt. Ngày 14 tháng 10 năm 2008 chính quyền quận 9 cũng tổ chức một cuộc cưỡng chế hoành tráng như vậy. Gia đình chị Gái lập tức phát đơn tố cáo hành vi cưỡng chế trái pháp luật của chính quyền quận 9. Tuy nhiên đến nay vẫn không có kết quả gì. Bà Gái kể, ông Phan Thế Truyền đã từng đắc chí tuyên bố với bà:”Bà đi kiện đi, thắng tôi chặt bàn tay tôi đền cho bà”. Có lẽ ông ta quá biết một khi  người dân sống trong chế độ cộng sản độc tài toàn trị thì không bao giờ tìm được công lý và lẽ phải nên giọng ông ta khá hùng hồn. Ông ta không hiểu một khi chế độ này không còn tồn tại trong lòng nhân dân thì có chặt cả trăm cái đầu như ông ta cũng không đền được.
Cũng cần nói rõ thêm về công ty Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao mà ông Phan Thế Truyền làm đại diện. Vốn xưa kia ( hơn mười năm về trước) là công ty xây lắp dầu khí, thuộc ban kinh tài của thành ủy (Kinh tế đảng). Làm ăn thế nào mà thua lỗ đến phá sản. Sau đó được UBND Tp HCM “hóa kiếp” thành Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao. Tiếng là “Cao” nhưng lại rất “Thấp”. Công ty này chẳng có gì để gọi là “phát triển khu Công Nghệ Cao” cả, bởi họ có biết gì về “Công Nghệ Cao” đâu mà “Phát Triển”. Đây chỉ là một công ty kinh doanh địa ốc đơn thuần mà thôi, cái tên đặt ra chỉ để “ăn theo” dự án khu Công Nghệ Cao của nhà nước. Hiện tại họ chỉ làm dự án phân lô bán nền lại cho chính quyền để chính quyền bán lại cho dân tái định cư.
ĐÃ “ĂN THEO”, “ĂN CHỰC” LẠI CÒN MUỐN “ĂN GIỰT”, “ĂN DƠ”
Gia đình bà Gái là gia đình có truyền thống cách mạng từ thời kháng chiến chống Pháp. Ông bà nội của bà Gái là cơ sở cách mạng của các cán bộ kháng chiến. Cha bà Gái, ông Trần Văn Xê, là một du kích quân khét tiếng diệt ác ôn thời chống Mỹ, ông hy sinh hồi Mậu Thân. Hai người chú của bà Gái là các ông Trần Văn Hoảnh, ông Nguyễn Văn Xích cũng đã hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Bà nội bà Gái là Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng Lê Thị Lãnh đã mất trong nghèo khó hồi năm 1990.
Gia đình bà Gái thuộc diện nghèo ở địa phương. Vợ chồng bà có 4 người con, hai trai hai gái. Tuy nghèo nhưng ông bà vẫn nuôi con đến nơi đến chốn. Mấy người con lớn hồi trước nghèo quá không có tiền ăn học lên cao nhưng cũng có người hết cấp hai, nay có nghề nghiệp làm công nhân nên cuộc sống cũng tạm ổn. Cô con gái út thì nay đang học cấp 3, chuẩn bị lên đại học. Bà Gái được ông Nội bà chia cho một phần đất có diện tích 1600 mét vuông ở mặt tiền đường Man Thiện. Bình thường, bà nuôi gà vịt, trồng rau để tự cung tự cấp phần nào cho nhu cầu cuộc sống hàng ngày nên cũng tạm ổn. Kể từ ngày bị cưỡng chế vô “khu tạm cư”, một nơi chỉ hơn “trại tập trung” là được tự do ra vào, gia đình bà sống vô cùng khó khăn vì mất đi nguồn sản xuất. Nếu không bị quy hoạch, vợ chồng bà dự định sẽ chia cho mấy người con mỗi người một nền nhà để họ riêng an cư lạc nghiệp. Phần còn lại vợ chồng bà có thể bán hoặc cho thuê kiếm tiền an dưỡng tuổi già. Với giá đất theo thị trường khu vực này dù thời điểm nhà đất đóng băng vẫn trên 10 triệu đồng một mét vuông. Vậy mà chính quyền tính ngang tính dọc thế nào chỉ đền bù cho gia đình bà có hơn 650 triệu, một cái nền tái định cư 110 mét vuông thì phải mua lại với giá 1,2 triệu một mét vuông. Với giá đền bù rẻ mạt như vậy gia đình bà không thể tái ổn định cuốc sống. Không chấp nhận thì chính quyền đem quân đến trấn áp cưỡng chế. Cách làm như vậy tránh sao người dân không gọi là dùng súng “cướp đất“của dân?  Dùng sức mạnh công vụ tước đoạt lợi ích hợp pháp của người dân hiền lành là một tội ác không thể nào dung thứ.
Thế hệ các cán bộ cách mạng được nhân dân yêu thương che chở, nuôi dưỡng như người thân của họ. Người làm cách mạng ngày xưa chỉ biết chấp nhận hy sinh bản thân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Họ không đi làm cách mạng để cầu mong vinh hoa phú quý. Họ được nhân dân cho ăn khi đói nhưng lại rất tự hào là mình “ăn chực” của dân. Bởi cái ăn đó là tình cảm yêu thương của người dân, thậm chí là xương máu. Biết bao người dân ở vùng “Bưng Sáu Xã” này bị bom đạn Mỹ là cho tan xương nát thịt khi tiếp tế cho cán bộ cách mạng? Biết bao nghiêu người dân vì tiếp tế cho cộng sản mà phải chịu tù đày mang bệnh tật? Họ có đòi hỏi sự bù đắp nào đâu? Vậy mà thế hệ tiếp nối sau này, chỉ là những kẻ “ăn theo” như ông Thắng, tên Nam,… đã làm được gì cho nhân dân lại còn tiếp tay cho bọn “ăn giựt”? Hay là họ cho rằng “ăn theo” chưa đủ nên tập tành theo thói “ăn giựt” để mau giàu, mau tiến thân? Lạm dụng quyền lực công vụ để bảo vệ lợi ích cho những kẻ “ăn giựt” của nhân dân nhằm kiếm ăn thì lại thêm tội “ăn dơ”.
Đối với Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao cũng thế. Bản chất chỉ là một công ty “ăn theo” dự án Khu Công Nghệ Cao của nhà nước mà thôi. Họ có thể đầu tư kinh doanh địa ốc để đón đầu các cơ hội mang lại từ dự án Khu Công Nghệ Cao. Nhưng họ phải sòng phẳng và rõ ràng đối với việc đền bù đất đai của người dân. Có tiền chi trả đàng hoàng cho dân thì mới gọi là đầu tư. Không tiền mà lại móc nối với các thế lực núp bóng chính quyền, lạm dụng công lực của chính quyền để tước đoạt quyền lợi hợp pháp của người dân thì gọi là “ăn giựt”, “ăn dơ” (một cách gọi nhẹ hơn của “ăn cướp”) chứ không thể gọi là đầu tư. Trong một nền kinh tế thị trường mà đất đai không bồi thường cho người dân theo cơ chế thị trường, lại dùng quyền lực công để tước đoạt thì dù có lấy được đất của họ thì cũng là “đất dơ”, không phải “đất sạch”. Người dân dù có bị tước đoạt nhưng hàng trăm năm sau chủ quyền vẫn thuộc về họ và con cháu họ. Nhà đầu tư nào sử dụng “đất dơ” thì sản phẩm họ làm ra cũng bị xem là “hàng hóa dơ” đối với thị trường thế giới. Các sản phẩm sẽ đó bị tẩy chay ở mọi nơi. Công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao chắc cũng hiểu điều này. Nhưng thực chất họ có đầu tư gì đâu nên họ vẫn cứ nhắm mắt làm bừa. Sản phẩm của họ chỉ là chung cư tái định cư hoặc nền đất tái định cư được chính quyền bao tiêu có bị tẩy chay đây mà sợ. Chính vì vậy mà mới có chuyện phối hợp “ăn ý” giữa công ty CP Phát Triển Khu Công Nghệ Cao và chính quyền quận 9 trong việc trấn áp nhân dân nhằm tước đoạt tài sản hợp pháp của họ như trường hợp gia đình bà Nguyễn Thị Gái nêu trên.
XỬ LÝ NGHIÊM ĐỂ TRẢ LẠI NIỀM TIN CHO NHÂN DÂN
Chính quyền hiện tại xuất phát điểm sinh ra từ xương máu của nhân dân, lấy lợi ích của nhân dân làm mục tiêu phục vụ. Do đó yêu cầu nghiêm ngặt đối với mọi cán bộ, nhân viên công chức là phải biết tôn trọng nhân dân. Không được phép lạm dụng công vụ để bảo kê cho kẻ mạnh, kẻ có tiền, có thế lực. Cách đối xử “cạn tàu, ráo máng” của chính quyền quận 9 đối với gia đình bà Gái, một gia đình có truyền thống cách mạng, con cháu của những liệt sĩ đã hy sinh xương máu xây dựng nên chế độ này, là cách xử sự của kẻ “ăn cháo đá bát”, kẻ phản phúc, kẻ vô ơn bội bạc. Không đúng với truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của người Việt Nam. Cung cách đó còn mang tính phản bội lợi ích nhân dân, mãi mãi bị người đời nguyền rủa. Những sai phạm trọng việc lạm dụng quyền lực công vụ do ông Trần Văn Thắng, phó công an phường Tăng Nhơn Phú A, quận 9 dẫn đầu  là không thể chấp nhận. Đặc biệt là đối với Đào Khánh Nam, cần phải đuổi ra khỏi ngành công an. Hành vi côn đồ dã man của hắn chẳng những vi phạm pháp luật mà còn vi phạm đạo đức công chức, vi phạm quyền con người. Hành vi đá vào bụng phụ nữ đang mang thai còn vi phạm thêm “Pháp lệnh bảo vệ bà mẹ và trẻ em”, có thể truy tố hình sự. Các hành vi đó tạo nên vết nhơ cho công an quận 9. Làm xấu đi hình ảnh của người công an tận tâm tận lực phục vụ đối nhân dân. Dư luận nhân dân quận 9 đang chờ đợi các cơ quan chức năng xử lý nghiêm minh để trả lại niềm tin cho nhân dân đối với chính quyền quận 9 nói chung cũng như công an quận 9 nói riêng.
BÚT THÉP
(Đại diện cho các nạn nhân phường Nhơn Phú A, Quận 9, TPHCM.)

109 nhận xét:

  1. Mỗi ngày một sự kiện, mỗi ngày lộ diện một mớ quan tham

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. nhưng những sự kiện này chỉ bơm tiêm, nhào nặn một cách điên khùng, thử hỏi xem những chứng cứ đó có xác thực khong. cứ cho là chúng ta ghét một phần rất ít bọn công an , nhưng suy cho cùng blog chỉ muốn nhấn mạnh để dò xét và chửi bới chính quyền đang bảo vệ chính chúng ta mà thôi

      Xóa
    2. chính xác là thế. giờ đây là toàn thủ đoạn tung những tin vớ vẩn như bài báo này để kích động và lôi kéo quần chúng nhân dân, thật đáng buồn cười

      Xóa
    3. shyt quỳnh,
      Đung qua ddi thoi....Vi vay...nen tu lap trang blog dde ko noi vo van nhu may bai bao khac nua....va cung ddung ben mảng dden nhà nguoi khac. Neu ko coi chung bi xua duoi dday...

      Xóa
    4. thằng nặc danh này viết gì thế. ngôn ngữ của thằng mất gốc à, văn ngắn lại còn không rõ ràng. hay chê người khác thế mà. còn cái blog này đúng là cái chuồng hôi thối của lũ chó gà chứ nhà cửa gì. tội cho mấy thằng tâm thần này may mà chúng nó có mấy thằng không là loạn đấy

      Xóa
  2. Đuổi hết bọn lang cẩu như tên đào khánh nam nầy rồi lấy đâu ra người làm cho bộ công an, lấy đâu ra cán bộ làm việc cho chế độ này ? Sự việc không phải mới xảy ra, ngày một ngày hai. Chuyện bất nhân như thế này đã xảy ra lâu lắm rồi nhưng ngày nay bọn cộng sản không dấu được thôi . Đi kiện nếu kiện được thì những thằng như đào khánh nam đã không dám làm như vậy . Nếu vợ thằng đào khánh nam này có bầu bị đá như vậy nó thấy sao ? Tiên sư bố mày cái đảng cộng sản bất nhân đào tạo ra những thằng mang dòng máu Việt mà tâm địa dã man như giặc tầu .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chưa biết thằng nào ăn lương của tàu để ăn nói và chửi vào chính đảng cộng sản đã cưu mang gia đình mình, người thân của mình, những thằng như thế chúng nó nuốt nổi cơm, chắc đồng tiền lương của bọn chúng không có đủ nên chúng phải a dua vào đây chửi bới bọn cộng sản này nọ . đáng tiếc thay

      Xóa
    2. hu..hu..Tội nghiệp đảng CSVN quá. Ngày lễ thành lập đảng mà bị các nước "anh em" Cuba, TQ, Bắc Triều Tiên đếch thèm ngó ngàng gì đến, thậm chí gửi lời chúc mừng cũng không.
      Số phận bưng bô cho Tàu khựa xem ra chả có ích gì, còn bị chúng xem như chó ghẻ...hu..hu

      Xóa
    3. mấy tên nặc danh này mắc miệng không nói được gì nên cứ copi chửi đi chửi lại. bà con thấy đấy cái blog này thì uy tín cái quái gì. tự dựng lại đi khóc hu hu như bọn con nít. phải chẳng xuân việt nam hết việc làm nên cho cái bọn còn chưa hết hơi sữa vào ăn nói xằng bậy.. cẩn thẩn vào tù như chơi

      Xóa
    4. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

      Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
      Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
      Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
      Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

      Xóa
  3. Không có những thằng như Phạm chánh Trực, Đào khánh Nam, Trần văn Khánh...làm sao có được cái chế độ này từ năm 1945 đến nay?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chưa thấy câu hỏi nào ngu hơn câu này.

      Xóa
    2. Khà ..khà. Nếu không có chế độ này. Tớ sẽ cúng con heo và để dành phân lợn cho chú chén

      Xóa
    3. Chắc thằng này là một trong 900 thằng "gian lận viên" mới. Về hỏi bố xem nếu không có chế độ hôm nay thì xã hội sẽ ra sao nhé.

      Xóa
    4. Nghe câu hỏi này buồn.........................ị thiệt..:-)

      Xóa
    5. "Có được cái chế độ này" ....Được gì? Được những cái sau đây:
      - Nữ "được" cởi truồng cho tụi Đại Hàn, Đài Loan, Tầu ..cọn lựa làm đồ đ...
      - Nam "được" cầm sổ đỏ sang các nước khác làm cu li
      - Bọn "được cai trị" thì thờ Tầu hơn thờ Tổ, bán nước bán biển, cướp đất, đày đọa dân lành.
      Còn nhiều cái "được" lắm không thể kể hết.

      Xóa
    6. toàn bọn nặc danh vào chửi xàng bậy là thế nào, nói thật là bác nghĩ các cháu nên về nhà ăn ngủ ngỉ đi , đừng ở đây com ment vớ vẩn để nhận mấy đồng tiền bẩn thỉu của bọn phản động. kết cục thế nào thì các cháu vào tù hỏi Phương uyên thì rõ mọi chuyện nhé

      Xóa
    7. yeu nuoc,
      Về học lại vài khóa bình dân học vụ nhé. Để viết chính tả chính xác hơn. Sau đó hãy tự mở blog mà viết, chứ đừng vào nhà người khác để quấy phá. Hành động đó chẳng khác nào của mấy kẻ hạ cấp, vô học đấy.

      Xóa
    8. còn nặc danh về học lại về lòng yêu nước đi nhé! thật đáng buồn cho cái lũ vì mấy đồng mà chửi lại tổ quốc

      Xóa
  4. Điểm danh bầy chó dại của Hồ Phân Lợn không hơn 30 con, xem còm của chúng biết là lũ bất lương vô học lại chẳng qua đào tạo gì. Hồ phân Lợn háo danh tham lam vừa khoe thành tích vừa đánh tiếng láo là hơn 900 rồi tính tiền với đảng con lừa kiếm được cũng bộn. Tham nhũng ngay từ chỗ này cũng có thế thì còn nước với non gì???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng đấy bác ạ. Nhiều tên nói chuyện như mới trong viện tâm thần bước ra......:-)...ngơ ngơ ngáo ngáo. Rỏ chán!

      Xóa
    2. Chúng mày mở mồm ra là nói "phân, gio, cứt, đái" không đủ tư cách để nói ai đâu. Đến làm chó chúng mày cũng không xứng. Chúng mày là đàn dòi sống trong đám phân trong hố tiêu.

      Xóa
    3. Lại thêm một thằng dốt trong cái đám 900 bưng bô cho CS. Chắc là chưa xong khóa bình dân học vụ thì phải.
      Sao không có nick trong tài khoản vậy cà. Thế thì làm sao chia được khẩu phần phân do Hồ quang Lợn bố thí cho đây?

      Xóa
    4. việc bưng bô này đâu quan trọng bằng việc các bác nhảy vào chửi phân này nọ để khiến cho blog này càng mất uy tin và trở nên lộ bộ mặt thật rằng nó là blog được lập ra với ý đồ phản động, chẳng phải muốn chửi nhau. vấn đề com mẻnt phải đánh giá được bài viết này hư thật ra sao mà thôi

      Xóa
    5. bác nói chí phải, suy cho cùng thì blog chỉ ăn vào là nói xấu đảng và chế độ, nhưng mà bọn bình luận này thì toàn chửi bứi này nọ, thực sự đọc không thấm vào đâu được,. suy cho cùng chúng nó đang ăn tiền của bọn nước ngoài để hòng quấy nhiễu chế độ của dân tộc ta bao đời gây dựng nên

      Xóa
    6. Chả có liên quan gì đến "dân oan" blog cả. Mọi người thấy rỏ là mấy tay bưng bê cho CS vào blog người ta quấy phá cho nên phải trừ khử mà thôi. CS vì làm bậy, cho nên nhìn đâu cũng thấy kẻ thù cả. Có giỏi thì tự viết blog xem nào, thay vì vào blog người ta làm những điều chống phá. Thối không chịu được.

      Xóa
    7. kẻ thù của cộng sản là ai? là những thằng bán nước như mày!viết blog không hề khó chẳng qua vào xem cái chuồng trâu chuồng chó nó hôi thối thế nào thôi

      Xóa
    8. cái lũ bám đít phản động này, cánh muỗi của chúng mày không làm nên mùa xuân đc. lí lẽ không có toàn chửi nhắng, sao lũ nào cho chúng mày bám đít mà ngu thế?

      Xóa
  5. Hảy bắt đầu với dân Dương Nội .hà đông,quận 9 có thể làm .nếu không đoàn kết như dân Dương Nội thì phải tan nhà nát cửa .nhửng gì Hà Đông có thể làm thì TP saigon2 củng có thể làm ,đây là biện pháp tối ưu nhất

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có rất nhiều page yêu nước đã được lập ra. Nhưng trong đó có rất nhiều page do bọn phản động lập ra để dụ dỗ giới trẻ, thanh niên tham gia cùng bọn chúng. chúng đang kêu gọi 1 cuộc tuần hành tại đại sứ quán TQ, nhưng mục đích chính của chúng ở đây là gì khi vấp phải rất nhiều sự đả kích mạnh mẽ của cộng đồng mạng nhưng chúng vẫn cố biện minh và còn bảo Chính phủ đang bật đèn xanh cho chúng. Biểu tình ngay trong đất nước chúng ta thì chỉ là cơ hội cho bọn phản động trà trộn vào mà thôi

      Xóa
    2. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

      Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
      Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
      Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
      Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

      Xóa
  6. Thư giãn
    Theo Con Đường Việt Nam
    Hà Nội - Sự việc xảy ra tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng (nay mới được đổi tên là vườn hoa Dân Oan) vào ngày 20/11 - Ngày Hiến chương các Nhà giáo Việt Nam vừa qua. Mặc cho trời mưa gió, rét buốt, đồng chí vẫn quỳ giữa lối đi của vườn hoa còn ướt mưa, nhân dân đi qua đi lại để tặng hoa thay lời xin lỗi.

    Ngày hôm nay, trên nhiều diễn đàn xôn xao vì clip đồng chí X quỳ giữa trời mưa lạnh, chờ tặng hoa cho nhân dân. Sự việc diễn ra vào sáng 20/11 vừa qua tại vườn hoa Dân Oan nhưng đến hôm nay clip này mới xuất hiện. Đoạn clip chỉ kéo dài 25 giây này do thân hữu của đồng chí ghi lại và cung cấp.

    Được biết, sáng 20/11, khoảng 8h30 thì X bất ngờ xuất hiện ở vườn hoa, trên tay cầm bó hoa. Sau khi gọi nhân dân, nhân dân không thèm nhìn mặt, X đã quỳ giữa lối đi đang ướt vì trời mưa để chứng minh thành ý của mình trước nhân dân. Hình ảnh một đồng chí quỳ dưới mưa đã khiến nhiều người nước ngoài chú ý. Mọi người đi tới để hỏi han và khuyên nhủ nhưng vì đồng chí X ngoại ngữ không tốt nên đồng chí đã không thay đổi ý định, chờ bằng được nhân dân.

    Theo những gì phóng viên nước ngoài tìm hiểu được thì đồng chí X đã có lỗi với nhân dân của mình, mới đây đồng chí cũng đã nhận trách nhiệm chính trị. Nhưng với những tổn thất quá lớn về kinh tế cũng như biển đảo, biên giới, nhân dân không chấp nhận. Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng như vậy thì lại có tin đồng chí X đi xứ Phương Bắc hôn tay thuần phục kẻ cướp biển đảo. Do vậy, mặc dù không đi học ngày nào, nhưng đồng chí X vẫn muốn nhân ngày 20/11 mà mặc mưa rét, cầm hoa quỳ dưới mưa.

    Theo lời miêu tả của đồng chí X thì nhân dân của đồng chí được các bạn nhân dân nước khác nhận định rằng khá hiền lành, nhu mì và ngan ngoãn. Nhân dân một số nước anh em như Cambodia đã cố gắng khuyên nhủ nhân dân của đồng chí X nhưng nhân dân này không nghe máy mà chỉ nhắn tin nhờ bạn bè bảo X về đi chứ không xuống. Mãi một lúc sau, anh chàng X đã hiểu ra từ: "Go away, Go out..." của một số bạn nhân dân khác và cũng cảm thấy mỏi đầu gối quá, hoa thì héo hết... nên chàng mới bỏ ra về.

    Sự việc này đang được nhân dân khu vực bàn tán suốt nhiều ngày qua. Đa số mọi người đều không đồng tình với cách làm của đồng chí X.

    Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tình hình tới bạn đọc.
    http://danluan.org/tin-tuc/20121201/con-duong-viet-nam-dong-chi-x-quy-duoi-mua-xin-loi-nhan-dan

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chính xác đó có phải là sự thật không. tình hình nếu đồng chí mà viết báo thì nên là người thật việc thật chứ đừng nên nói x này x nọ nữa. nghe thật xót xa. thực chất vườn hoa dân oan chỉ là mấy con mụ quen mặt đi kêu kiện oan mà thôi. chúng nó nhận tiền rồi ngồi ra đó ăn vạ thật là không biết nhục mặt

      Xóa
    2. hành động "ngậm máu phun người" là thứ rẻ tiền mà CS hay dùng

      Xóa
    3. bà con biết cái bộ mặt của bọn xuân việt nam, rằng cái mồm của bọn chúng toàn ca cẩm những điều không tốt đẹp gì. Bà con đừng có vì cái lợi trước mắt mà nghe lời hay tin theo. Sự thật là bọn chúng đang bán rẻ bà con và đất nước mình

      Xóa
    4. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    5. có ai tin mấy cái thằng tâm thần này,chỉ vào xem chuyện cười tí.lao động căng thẳng quá :))

      Xóa
  7. cơ bản là tác giả chỉ muốn bới móc những thứ bẩn thỉu từ đáy xã hội, rồi tô vẽ nó thành một câu chuyện, phác họa thành một bài văn để nói xấu cấp lãnh đạo và chế độ mà thôi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc là "sung sức..." ăn phân của dân Dương Nội không? Hay chỉ được vài bô là chạy mất dép như đám C.A hôm nọ...

      Xóa
    2. Cách mạng tháng tám thành công, nước Việt Nam DCCH ra đời, ngay tại buổi lễ quốc khánh chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, tạo hóa đã cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được trong những quyền ấy có quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Suy rộng ra câu đấy có nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều có quyền bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng, quyền tự do”. Lần đầu tiên quyền tự quyết dân tộc, quyền tập thể của con người, của dân tộc Việt Nam được khăng định trước thế giới.

      Xóa
    3. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    4. đúng là vơ đũa cả nắm mà. mọi ng ở đây la ai thê?haha phải chăng là lũ chó nhận đc vài đồng từ bọn phản quốc? chúng mày nếu mà có ăn có học thì cũng là lũ bỏ đi

      Xóa
    5. đúng rồi.cái lũ bất mãn xã hội này, bố mẹ chúng nó ăn phân của bọn phản động rồi nên chúng nó cũng tiếp bước là phải thôi. đáng buồn

      Xóa
  8. xuân việt nam toàn bóc mới những thứ cặn bã để ô nhục và lăng mã cán bộ cao cấp trong đảng và nhà nước, đối tượng chúng nhắm đến là đảng và nhà nước ta, một câu hỏi đặt ra là chúng là ai là đang đứng về phe phái nào phản động ư?? tại sao chúng toàn những bài báo viết xấu về đảng và cán bộ cấp cao

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng vậy. Xuân VN nên đào bới móc ....mả cha tụi cs và đám theo đuôi lên mà chửi. Cho đến khi nào chúng biến mất khỏi đây thì thôi. Làm trong sạch môi trường cho mọi người nhờ.

      Xóa
    2. thế nghe ra nặc danh chính là đồng bọn của xuân việt nam, cùng phe với xuân việt nam muốn lật đổ chế độ ư??

      Xóa
    3. chế độ CS chẳng khác nào tên độc tài "hitle" (sai chính tả rồi, về học lại cho viết đúng tên). Cho nên lật đổ là quá đúng.

      Xóa
    4. Đừng áp đặt lối suy nghĩ nông cạn của mình vào người khác, hàm ý của người ta ko thiển cận như lũ Nặc danh chúng mày đâu!!

      Xóa
    5. Chứ hàm ý ngu xuẩn của tụi bây là gì hả bullshit?

      Xóa
    6. Chúng nó đâu có hiểu biết chỉ vì hạnh phúc và lợi ích riêng của bọn chúng thôi mà có thể triệu triệu người Việt mất nước, trong đó có gia đình của chúng nó nữa. Đắng cay thay, không hiểu bài học làm người của bọn chúng để ở đâu? Chúng nó tung hàng loạt tin đồn giả bêu xấu những người cống hiến với đất nước, chúng nó lợi dụng nước đục thả câu, chỉ cần có một chút sơ hở thôi là chúng nó lại lấy cớ để dụ dỗ và lừa lọc bà con

      Xóa
    7. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    8. Những kẻ vô đạo đức, vô lương tâm có thể bôi nhọ, hạ bệ Người đã hi sinh cả cuộc đời mình cho Tổ quốc, để chúng được sống trong hòa bình như hôm nay thật không đáng là người Việt Nam, không đáng là con người.

      Xóa
    9. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

      Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
      Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
      Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
      Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

      Xóa
    10. Đọc thấy rõ nhảm Lợn ạ! Không biêts được trả bao nhiêu tiền cho cái vụ tuyên truyền vớ vẩn này vậy? Sao bạn có thể xuyên tạc quá sức tưởng tượng thế!

      Xóa
  9. cái thứ mà uy tín của một blog là những tên nặc danh vào chửi bậy thật là không thêr chịu đựng nổi. bản chất của một tên quan tham thì cần có những chứng cứ rõ ràng và cụ thể chứ không nói được bằng lời như thế này. kì lạ thay

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. này bạn "hoa cứt lợn". Đúng rồi đấy, trong này toàn một lủ bưng bô của Hồ phân lợn chửi bậy, đánh phá tùm lum. Trông nhớp nhúa quá. Phải tẩy trừ chúng sớm thôi.

      Xóa
    2. một đám đi bình luận thuê hay sao...? thật không hiêu chúng ăn gì mà toàn nhảy vào nói phân ,,.. tùm lùm, không hiểu ai sẽ phải khai trừ ai đây nữa, nói thật với các cháu là nên về nhà đi không nên bị bọn xuân việt nam lừa nữa. a di đà phật quay đầu là bờ

      Xóa
    3. hu..hu..Tội nghiệp đảng CSVN quá. Ngày lễ thành lập đảng mà bị các nước "anh em" Cuba, TQ, Bắc Triều Tiên đếch thèm ngó ngàng gì đến, thậm chí gửi lời chúc mừng cũng không.
      Số phận bưng bô cho Tàu khựa xem ra chả có ích gì, còn bị chúng xem như chó ghẻ...hu..hu

      Xóa
    4. những kẻ ăn bám, kiếm tiền bằng cách làm đầu sai cho kẻ thù của dân tộc, của đất nước. Chắc chắn, đó là những kẻ không đóng góp được gì cho đất nước, cho dân tộc và nhân dân, nhưng suốt ngày tìm tòi, rình mò những sơ hở, thiếu sót của một cá nhân để thổi phồng thành khuyết điểm chung của xã hội và hy vọng làm như thế sẽ kiếm được bội tiền!!!

      Xóa
    5. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

      Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
      Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
      Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
      Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

      Xóa
    6. thằng nặc danh đúng là vô học mà.mồm nó lúc nào cũng có phân,ăn nhiều phân của phản quốc quá rồi à nặc danh

      Xóa
  10. Điểm danh bầy chó dại của Hồ Phân Lợn không hơn 30 con, xem còm của chúng biết là lũ bất lương vô học lại chẳng qua đào tạo gì. Hồ phân Lợn háo danh tham lam vừa khoe thành tích vừa đánh tiếng láo là hơn 900 rồi tính tiền với đảng con lừa kiếm được cũng bộn. Tham nhũng ngay từ chỗ này cũng có thế thì còn nước với non gì???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Những kẻ phản bội tổ quốc chà đạp lợi ích dân tộc này xứng đáng bị cho vài viên kẹo đồng rồi cần gì phải nói nhiều với chúng chứ

      Xóa
    2. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    3. Lòng yêu nước là tình cảm thiêng liêng cao quý, nhưng nhiều kẻ đang lợi dụng lòng yêu nước chân chính của bà con dân lành để xúi bẩy họ là những điều xằng bậy

      Xóa
    4. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

      Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
      Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
      Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
      Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

      Xóa
    5. comment dài được mấy thằng phản quốc trả nhiều hơn à

      Xóa
  11. thực chất là người ngoài cuộc mà nói thì blog xây dựng nên chỉ nhằm đánh vào các cán bộ lãnh đạo cấp cao của Đảng và những người hiện đang có một số điểm yếu để cho bọn này nhảy vào chửi mà thôi. bản chất của vụ việc phải được pháp luật công bố công khai và thẳng thắn với dư luận

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đơn giản là vì có xấu xa, nên người ta mới nói, phê phán. Thế thôi

      Xóa
    2. hu..hu..Tội nghiệp đảng CSVN quá. Ngày lễ thành lập đảng mà bị các nước "anh em" Cuba, TQ, Bắc Triều Tiên đếch thèm ngó ngàng gì đến, thậm chí gửi lời chúc mừng cũng không.
      Số phận bưng bô cho Tàu khựa xem ra chả có ích gì, còn bị chúng xem như chó ghẻ...hu..hu

      Xóa
    3. Chắc có lẽ cứ phải tung hô nhau mới thỏa lòng lũ Phản Động chúng bây?? Xin lỗi, bọn ta không cùng hàng ngũ,không cùng lô lứa của bọn bây!!

      Xóa
    4. nam tran thanh,
      Hom nay ba vụ học tiếng Anh đến đâu rồi? Có tiến bộ gì không hay vẫn còn ngu như lúc trước? Scumbag...
      Làm sao những đứa ngu như mày lại quen đươc chúng tớ. Nói nghe buồn ị quá....Mau lên, đưa bô đây, anh tặng cho vài lạng đem về ăn tết cùng gia đình. Sẽ hên cả năm đấy...He..he

      Xóa
    5. Dân chủ đòi hỏi Nhà nước pháp quyền phải thực sự là của dân, do dân và vì dân. Nếu luật pháp, trật tự, kỷ cương là giới hạn và hành lang vận động của dân chủ thì dân chủ đòi hỏi luật pháp phải tiến bộ, văn minh, được thi hành nghiêm minh và công minh với tất cả mọi người trong xã hội

      Xóa
    6. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    7. cũng chả biết thằng nào bưng bô cho tàu khựa :)) thằng ngu nặc danh viết tiếng việt còn không rõ chê ai thế,viết đủ dấu vào

      Xóa
    8. có phải ai cũng như mày đâu nặc danh, bô đấy để dành cho bố mẹ mày thôi chứ

      Xóa
  12. Sao lại treo đầu dê bán thịt chó thế nhỉ??? Bảo công an đánh dân mà chẳng thấy ảnh đâu...ơ thế hóa ra mắc bệnh "vu khống" à???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hu..hu..Tội nghiệp đảng CSVN quá. Ngày lễ thành lập đảng mà bị các nước "anh em" Cuba, TQ, Bắc Triều Tiên đếch thèm ngó ngàng gì đến, thậm chí gửi lời chúc mừng cũng không.
      Số phận bưng bô cho Tàu khựa xem ra chả có ích gì, còn bị chúng xem như chó ghẻ...hu..hu

      Xóa
    2. Dân chủ là quyền lực thuộc về nhân dân, nhân dân tự tổ chức và thực hiện, trước hết và chủ yếu là thông qua nhà nước của mình. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói, trong một nước dân chủ, nhân dân là người chủ, cán bộ, công chức là đầy tớ và công bộc phục vụ dân, bảo vệ dân. Bao nhiêu lợi ích là của dân, bao nhiêu quyền hành đều thuộc về dân. Quyền hành và lực lượng đều ở trong dân

      Xóa
    3. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    4. Bọn phản động chỉ mượn cớ tự do báo chí để xuyên tạc sự thật, đánh vào lòng dân mà thôi. Báo mà nói láo là phải xử ngay.

      Xóa
    5. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
  13. Ừ thì đảng oan, dân độc tài ức hiếp đảng, tội đảng quá he he he....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Các blog hay các trang mạng bây giờ nhiều nhan nhản. Thông tin đúng có, sai cũng có. Chỉ cần là người thông minh biết chon thông tin nào là chính thống để có cái nhìn đúng đắn hơn về vấn đề.

      Xóa
    2. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    3. Nhược cười hơn nữa thế mà chúng vẫn bộ mồm rằng là đang bảo vệ cho nền nhân quyền ở Việt Nam, bảo vệ cho quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam. Tưởng rằng cái bộ mặt giả tạo đó sẽ làm nên trò trống gì chắc. có lẽ rằng cái bài này đã quá quen thuộc và những người việt nam yêu nước khinh cái bọn này..dưới cái mặt là đứng ra bảo vệ dân chủ ấy thế mà trong dã tâm của bọn chúng lại muốn cướp đi đất nước yên bình này của dân tộc Việt Nam

      Xóa
    4. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    5. Đối với người bình thường (thứ dân) thì trong thời bình là một công dân tốt, đóng thuế đầy đủ, tuân thủ luật pháp quốc gia. Thời chiến thì bản thân mình hoặc khích lệ con em hăng hái tòng quân giết giặc, tham gia vào các công binh xưởng, các nhà máy, nông công trường cung cấp tất cả những gì cần thiết cho chiến tường, bỏ bớt những ham thích cá nhân (xin xem “Hịch Tướng Sĩ” của Trần Hưng Đạo) trong tinh thần “hâu phương yểm trợ tiền tuyến”. Như thế có thể gọi là một công dân yêu nước.

      Xóa
    6. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

      Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
      Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
      Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
      Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

      Xóa
  14. Ủng hộ Xuân Việt Nam,bọn ở" hành tinh lạ" nhiều quá!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. kẻ phản động thường đồng nhất quyền biểu tình vào quyền tự do ngôn luận và quyền tự do hội họp để tụ tập đông người và đưa ra những thông tin sai lệch, gây hoang mang trong nhân dân hoặc chống phá chính quyền.

      Xóa
    2. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    3. Những kẻ có ý định hoặc đã và đang có những hành động bán nước hại dân, xin hãy nghĩ lại. Các người và cả thế hệ sau của các người sẽ phải trả giá đắt!

      Xóa
    4. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

      Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
      Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
      Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
      Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

      Xóa
  15. Đầu xuân xin ra một câu đối:
    Cháu cụ Phan, phán một câu, đảng cộng sản đau đầu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. à. tui đọc cái blog này rồi. toàn tin nhăng cuội. chửi mắng chính phủ. đồn thổi bao nhiêu là tin tức . từ cái bé thổi phù lên to. có không nói có.!! biết đường nào mà tin cho được khó hiểu

      Xóa
    2. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

      Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
      Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
      Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
      Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

      Xóa
  16. Chúng ta hãy thể hiện lòng yêu nước của mình bằng tình cảm nhiệt huyết nhưng tỉnh táo, quan tâm đến vận mệnh của dân tộc, không để bị lạm dụng, bị lôi kéo vào những bè phái, tổ chức nhân danh lòng yêu nước nhưng thực chất là gây tổn hại tới sức mạnh và lợi ích đất nước, tiếp tay cho những âm mưu kêu gào yêu nước bằng máu xương của ngườikhác…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    2. lũ điên, lũ tâm thần...thật hại não khi cứ phải chửi rủa lũ phản động ngu si, vô ơn chúng mày!!

      Xóa
  17. giờ trên đường thanh niên gần hồ tây có cả một đám dân oan, tết đến nơi rồi mà vẫn căm cụi ngồi đấy không biết họ sẽ được bao nhiêu tiền đây. cơ bản không phải là họ mà phải chửi mấy con mụ đầu xỏ phía sau

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mọi người VN hiện nay đều ý thức được rằng: ĐCSVN đã hiện hình là 1 loài đĩa nguy hiểm bám chặc vào đáy quần chúng hút cạn kiệt sinh lực quốc gia, là một bạo chúa tàn ác nhất từ trước đến nay mà Lê Ngọa Triều có đội mồ sống dậy cũng kinh hoàng bỏ hòm chạy lấy xác, là một loài súc vật có cái mồm nói một đàng làm một nẻo, có đôi chân chỉ biết lết trước bắc triều, đã dâng ải Nam Quan và biển đông trong nhục nhã...

      Xóa
    2. có bị hoang tưởng không con??!!!

      Xóa
    3. quá ngu muội, hết thuốc chữa!!!

      Xóa
    4. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

      Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
      Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
      Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
      Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

      Xóa
  18. cái-gọi-là Ủy Ban Bảo Vệ Sức Khỏe trung ương – mà nôm na là toán ma-cô chuyên đi tìm gái về để thỏa mãn dục vọng của bọn lãnh tụ cao cấp trong đảng cộng sản – được lệnh tìm một cô gái đẹp về để cho ông Hồ hành lạc. Sự thật bỉ ổi này được che phủ bằng lớp sơn hào nhoáng lý luận là “Bác cần phải giải quyết sinh lý điều hòa để tốt cho sức khỏe và công việc hoạt động của Bác được hiệu quả”.

    Thoạt đầu một phụ nữ nhan sắc mặn mà tên là Nguyễn Thị Phương Mai, được đưa từ Thanh Hóa về Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ. Cô này là Ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa. Nhưng cô đòi rằng phải tổ chức hôn nhân hẳn hòi. Dĩ nhiên, làm sao ông Hồ có thể chấp nhận chuyện ông công khai lấy vợ được, vì như thế thì còn chi là hình ảnh linh thiêng của vị lãnh tụ thần thánh suốt đời chỉ biết sả thân hy sinh phục vụ nhân dân, không phút nào nghĩ tới cá nhân mình! Chính ông lập luận rằng nếu ông không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị của ông hơn. “Bác và các anh (ý nói Bộ chính trị) cho rằng Bác không lấy vợ thì có lợi cho uy tín chính trị hơn” (Trần Danh Tuyên, Bí thư Thành ủy Hà Nội nói với Nguyễn Minh Cần. Phó Chủ tịch Ủy ban Hành chánh TP Hà Nội – Xem Công Lý Đòi Hỏi, Tg Nguyễn Minh Cần, Văn Nghệ xb 1997, tr. 321 ). Đây là một lập luận hoàn toàn sai lầm và đầy tính chất đạo đức giả. Thế cho nên chuyện tiến cử cô Nguyễn Thị Phương Mai đã không thành.
    Đầu năm 1955, tên Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng Tổng cục Hậu cần tìm được cô Nguyễn Thị Xuân (còn tên là Nông Thị Xuân) mới ngoài 20 tuổi, đang làm hộ lý trong một đơn vị quân nhu. Ninh đưa cô Xuân về Hà Nội để phục vụ ông Hồ. Có lẽ vì là người miền núi vốn thực thà chân chất, không khôn lanh được như cô Nguyễn Thị Phương Mai, nên cô Xuân tin là được về làm vợ ông Hồ, ông Chủ tịch nước, thì còn gì danh giá và hân hạnh cho bằng (dù năm đó ông Hồ đã 65 tuổi, tức là hơn cô Xuân trên 40 tuổi – nếu lấy vợ sớm, ông Hồ có thể có cháu nội lớn bằng cô Xuân). Cô Xuân còn xin cho hai cô em họ là cô Nguyễn Thị Vàng và cô Nguyệt về ở cùng cho vui. Họ được bố trí cho ở trên lầu căn nhà số 66 phố Hàng Bông Thợ Nhuộm Hà Nội. Nhà này thuộc Bộ Công An, và Bộ trưởng Công An Trần Quốc Hoàn được ông Hồ giao cho nhiệm vụ quản lý cô Xuân và hai cô em họ kia. Mỗi tuần lễ, tên Trần Quốc Hoàn cho xe đến chở cô Xuân vào Phủ Chủ tịch, có lần ở lại qua đêm, có lần ở lại hai – ba ngày. Và ông Hồ tỏ ra hài lòng về cô lắm.
    Đến cuối năm 1956, cô Xuân sinh cho ông Hồ được một bé trai và ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Như đã nói ở trên, cô Xuân vốn ngây thơ, dễ tin người, nên cứ tưởng rằng cô được ông Hồ coi là vợ chính thức. Bởi vậy sau khi sinh con trai rồi, một hôm cô nói với ông Hồ đại khái là “nay đã có con trai rồi, xin cho ra công khai” — nghĩa là cô đinh ninh tin rằng mình đã có công sinh cho ông Hồ một mụn con trai để “nối ngôi” thì hẳn công trạng của cô phải lớn lắm, và ông Hồ vui lắm. Nhưng cô có ngờ đâu rằng lời xin “được ra công khai”, tức là xin ông Hồ chính thức hóa chuyện hôn nhân với cô, công khai nhận cô là vợ, và nhận cậu con trai mà cô mới sinh, là một hành động vô cùng nguy hiểm: chính là cô vừa mới dại dột xin chịu bản án tử hình! Nghe cô Xuân xin như vậy, ông Hồ đã ngọt ngào trả lời: “Cô xin như vậy là hợp tình hợp lý. Nhưng phải được Bộ Chính Trị đồng ý, nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ý mới được. Do đó, cô đành phải chờ một thời gian nữa.”
    Sau đó, vẫn theo lời tố cáo của lá thư viết bằng máu hòa nước mắt 25 năm sau, tên Trần Quốc Hoàn đã cưỡng hiếp cô Xuân ở ngay số 66 Hàng Bông Nhuộm. Rồi tối 11/02/1957, tên Ninh xồm, bảo vệ của ông Hồ, cùng tên Tạ Quang Chiến, lái xe cho ông Hồ, đem xe đến chở cô Xuân, bảo là lên gặp ông Hồ. Sáng hôm sau, 12 / 2 / 1957, người ta phát giác xác cô Xuân bị xe cán ở dốc Cổ Ngư lên Chèm Công an báo cáo là nạn nhân đã chết trước khi bị xe cán . Nói khác đi, đây là vụ ngụy tạo ra một tai nạn xe hơi. Bác sĩ khám nghiệm tử thi xác nhận nạn nhân bị chùm chăn và đập vỡ sọ bằng búa. Nhưng Trần Quốc Hoàn ra lệnh đem chôn gấp, không cho mổ tử thi giảo nghiệm. Vẫn theo báo cáo của công an, chiếc xe gây tai nạn chạy từ Phủ Chủ tịch ra

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. xin hỏi nguồn tin này ở đâu ra vậy? Có nhân chứng, có địa chỉ cụ thể không? Có ai chứng kiến mà kể lại vậy hay lại một kiểu bịa đặt kinh tởm???

      Xóa
    2. hỏi thế nó trả lời sao được.chỉ là nói nhảm thôi mà.đừng chấp thằng tâm thần này bạn ạ

      Xóa
  19. Thực tiễn cách mạng nước ta đã chứng minh Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Vai trò đó trong bối cảnh tình hình hiện nay phải được tiếp tục khẳng định và không thể mơ hồ, bởi ngoài lợi ích của giai cấp, của nhân dân lao động và lợi ích của dân tộc là xây dựng một nước Việt Nam độc lập, dân chủ, giàu mạnh, xã hội công bằng, văn minh, Đảng Cộng sản Việt Nam không còn lợi ích nào khác.

    Trả lờiXóa