Thứ Năm, ngày 06 tháng 12 năm 2012

Mùi Việt gian, phản động đã rõ ràng !


Mùi Việt gian - Blog Quê Choa.

403169_505390839481155_1644810120_nTrịnh Kim Tiến
NQL: Trịnh Kim Tiến có tiêu đề là “Cam kết không bán hàng Trung Quốc” thì dẹp?, đó là tiêu đề phản ảnh vụ việc kì  khôi đã xảy ra đối với gian hàng của chị. Qua đó ta ngửi thấy rất rõ mùi Việt gian nồng nặc đã bốc lên từ  lâu, nhiều người ngửi thấy từ lâu nhưng không ai dám kêu lên. Cảm ơn TKT, chị đã kêu lên đúng lúc ông Đỗ Văn Hậu-Tổng giám đốc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, tuyên bố tàu cá Trung Quốc ‘vô tình’ làm đứt dây cáp tàu Bình Minh 2.
Một tuần nay, cứ đều đặn buổi sáng đến công ty làm việc, buổi chiều tối bày đồ trẻ em ra bán trước cửa công ty. Từ ngày bán đồ trẻ em, ngoài việc có thể kiếm thêm được một chút tiền để ổn định cuộc sống, tôi còn cảm thấy hạnh phúc hơn khi nhìn thấy những nụ cười hồn nhiên thơ ngây khoác lên mình những chiếc áo, chiếc váy mang xuất xứ không phải từ Trung Quốc. Những bộ đồ trẻ em mà tôi bán đều được tôi lựa chọn kĩ càng, tôi chỉ nhập hàng Việt và hàng Thái để bán cho khách. Với mong muốn “người Việt Dùng hàng Việt, tẩy chay, tránh xa các sản phẩm độc hại từ Trung Quốc”, dù có hôm chỉ bán một bộ đồ, tôi vẫn cảm thấy mình đã làm được một việc có ích.

 Điều mà tôi đã và đang làm chỉ là một điều vô cùng nhỏ nhoi, có thể nhiều người cho rằng vô ích trong cái “biển rác thải khổng lồ” hàng hóa Trung Quốc nhưng lại khiến tôi hứng thú và pha lẫn chút niềm vui của riêng mình. Trước đây, dù không muốn trả tiền cho nỗi đau sử dụng hàng Tàu nhưng tôi chưa nghĩ ra cách tháo gỡ cho thói quen mua sắm. Từ ngày mở quầy bán đồ trẻ em, tôi lại có thêm một cách riêng để chọn lựa, cách riêng để tẩy chay hàng hóa độc hại Trung Quốc.

 Công ty tôi làm có hai mặt tiền, mặt đằng trước hướng ra phía đường, còn mặt tiền thứ 2 là vỉa hè trong hẻm. Mỗi hộ kinh doanh ở những khu vực này được để ra 1m vỉa hè dựng xe. Cứ khoảng 5 chiều mỗi ngày tôi dọn hàng ra bán trên vỉa hè trong hẻm và 11 giờ thì dẹp hàng vào trong.
Có vẻ quầy hàng của tôi rất được nhận rất nhiều sự ủng hộ của mọi người, mỗi ngày mỗi đông, người bán thì niềm nở, khách hàng thì tươi cười vui vẻ, ai cũng rất an tâm vì vừa mua được hàng rẻ, chất lượng mà lại không phải là hàng Trung Quốc. Nhiều khi thấy khách hàng thoải mái và tin tưởng, tôi lại khúc khích cười một mình.
Sau một tuần mở quầy hàng, hai tối nay chúng tôi bị “người ta” kéo đến dẹp và tịch thu đồ. Trong khi đó, ngay cạnh bên, người ta bán quán ốc, bày ra vỉa hè nhậu nhẹt thì lại không vấn đề gì. Điều lạ là ngày hôm trước có hai thanh niên nhìn mặt rất “an ninh” đến quầy hàng của chúng tôi, chọn một bộ đồ trẻ em, xem rất kĩ rồi xin tôi 2 chiếc túi nilon “tẩy chay hàng độc hại Trung Quốc”. Hôm sau và liên tiếp hôm nay xe công an phường đến dẹp hàng. Họ còn tiến thẳng đến quầy hàng của tôi giằng co đồ đem lên xe. Thậm chí họ còn xông vào nhà, cướp đồ mang ra xe, hành động không khác gì những tên cướp.
 Xung quanh có biết bao nhiêu người kinh doanh vỉa hè nhưng họ không quan tâm tới, chúng tôi ngồi dẹp vào vỉa hè trong hẻm không phải vỉa hè chính nhưng lại nhận được sự quan tâm đặc biệt. Bán hàng thì phải treo biển và tôi cảm thấy chiếc biển của tôi đề “cam kết không bán hàng Trung Quốc” không có gì là sai?
 Một người phụ nữ thân hình mập mạp, còn đòi thu máy ảnh của anh Thành – chồng tôi, khi anh chụp lại cảnh họ lao vào giật đồ. Tôi bức xúc hỏi bà ta là ai? Bà ta trả lời bà ta là dân! Là dân mà lại có đặc quyền thu máy ảnh của người khác? Một anh trật tự phường đứng ra bênh vực “cô ấy là trưởng hộ kinh doanh của phường. Cô ấy không có quyền nhưng người khác có quyền ấy”. Tôi chỉ tay thẳng mặt anh ta “kể cả anh cũng không có quyền ấy, công dân có quyền giám sát cơ quan chức năng làm nhiệm vụ, nếu các anh làm đúng thì có gì mà phải sợ bị chụp lại”. Hình như họ đang cho rằng “luật là tao, tao là luật”, muốn làm gì thì làm thì phải? Thậm chí tôi treo quần áo trên tường của công ty, không bày ra vỉa hè mà họ cũng nói là không được.
 Họ cố tình nhắm vào quầy hàng của tôi, tôi chắc chắn điều đó. Nhưng vì sao? Vì “cam kết không bán hàng Trung Quốc” ư?  Một câu hỏi khiến tôi nhức nhối khi nghĩ đến câu trả lời…

11 nhận xét:

  1. Minh Quân – người hâm mộ14:10 Ngày 06 tháng 12 năm 2012

    Kim Tiến ngày càng đẹp, lại ăn hình nữa. Thử làm diễn viên điện ảnh xem?
    Rất ngưỡng mộ!

    Trả lờiXóa
  2. Vượt qua được thử thách này Kim Tiến sẽ thành công,lũ này ăn phân của những con sâu của TQ sản xuất chúng sẽ bị tiêu diệt,Kim Tiến cần phải cài thêm camera chung quanh nhà và cửa hàng của cô để đề phòng bất trắc.Tôi và gia đình đã từ bỏ hàng TQ cách đây mấy năm rồi và tôi cũng đã chỉ cho những người bạn cách phân biệt hàng TQ trên cái barcode

    Trả lờiXóa
  3. vớ vẩn.. lợi dụng vấn đề quốc gia để kiếm lợi.. không thể chấp nhận được.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có đỡ hơn bán biển,đảo,đất của quốc gia cho Trung Cọng....để lấy tiền cho con du-học không,thưa bạn.

      Xóa
  4. Kim Tiến này chẳng phải là nhân vật đã tìm mọi cách dọa nạt gia đình nhà ông CA đánh bố mình để kiếm tiền hay sao. Lợi dụng cái chết của bố mình để kiếm lấy 500 triệu từ gia đình nhà anh CA kia, Tiến dọa vợ anh này nếu không thế thì chồng chị ta tù mọt gông, bồi thường tiền thì Tiến sẽ có đơn bãi nại cho anh này vậy mà khi nhận tiền xong lại giở mặt, kiện tới kiện lui, tuyên truyền làm trò này nọ. Đúng là loại kền kền chuyên ăn thịt xác chết, bất kể xác chết đó là ai. Loại này đem mà cho trôi sông

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một cô gái ,có bố bị công an đánh chết,lại đi dọa nạt được công an.
      Bạn có bệnh tâm thần không mà nói vậy ?

      Xóa
    2. Đúng là loa cs, nói ngang ngược, theo định hướng đảng.

      Xóa
  5. Tụi khốn nạn.

    Trả lờiXóa
  6. tên loa phuo`ng nay` la` CAM rô`i.. bọn bán nước hại dân

    Trả lờiXóa
  7. Sự tàn ác của Trung cộng
    Ăn Thịt Người Tây Tạng Sống!
    Cô Trương Lợi Quyên là một người biểu tình Tây Tạng bị bắt và bị chính quyền Trung Quốc cắt tiết làm thịt.
    http://ttxphongck.multiply.com/journal/item/224

    Trả lờiXóa