Posted on 25.07.2012 by nguyentrongtao
Tiến sĩ Nguyễn Minh Phong
NGUYỄN TRỌNG TẠO: Nói về lòng yêu nước thì bất cứ người Việt Nam nào, chỉ cần im lặng cũng biết họ yêu nước. Vậy mà có một ông tiến sĩ ra rả nhạo báng lòng yêu nước với lời nói (văn viết) kém một em học sinh cấp hai làm bài tập làm văn. Đó là tiến sĩ Nguyễn Minh Phong. Nếu tiến sĩ là được ngồi trên lưng con rùa như ở Văn Miếu, thì ông này chắc là phải ngồi trên lưng con nhái. Vì các cụ tiến sĩ xưa không ai viết văn vớ vẩn như thế. Vớ vẩn như thế mà ngồi trên lưng rùa, chăc sẽ bị thần Kim Quy vặn cổ liền. Nên nhớ, cái ý thức yêu nước của các cụ xưa là “Diên Hồng”, là “Sát thát” chứ không phải là dè bỉu “Diên Hồng”, ”Sát thát” như cái ông tiến sĩ (dổm) này. Chả lẽ “Diên Hồng”, ”Sát thát” cũng là “lợi dụng yêu nước” sao? Vậy ông là cái gì, ông là người sợ thể hiện lòng yêu nước, nên phê phán ”Diên Hồng”, ”Sát thát” để thể hiện lòng yêu nước của riêng mình? Hà hà, nếu đảng nói biểu tình là yêu nước thì ông tiến sĩ sẽ nói sao? Hay là ông sẽ vẫn nói biểu tình là lợi dụng yêu nước? ”Diên Hồng”, ”Sát thát” là lợi dụng yêu nước? Những kẻ cơ hội, khốn nạn vẫn còn nhan nhản, nên chúng mới ban cho ông một chỗ trên báo Nhân Dân để được cơ hội khốn nạn như chúng. Nhưng đọc bài viết của ông, không ai có thể lọt tai được, vì một bài văn học trò kém. Nếu không tin, mới bạn hãy đọc thử xem. (Xin lỗi, nếu ai đọc vài câu mà khinh bỉ không thèm đọc nữa thì xin đại xá):